Tạ Hàn Y sống mười bảy năm qua, đây là lần đầu tiên trước mặt đối thủ hoàn toàn không còn chút sức lực nào để phản kích.
Hắn biết rõ trong lòng rằng Cơ Dao sẽ không để hắn sống sót rời đi, vì vậy hắn cũng không tiếp tục né tránh vô ích nữa. Cho dù hắn thực sự không phải là đối thủ của thiếu nữ trước mắt này, nhưng nếu ngay cả một chút giãy giụa cũng không có mà ngoan ngoãn nhận mệnh, thì há chẳng quá có lỗi với mạng sống này rồi hay sao.
Chữ mực quấn quanh thân thể, cuồng phong hóa thành những lưỡi dao sắc bén, cuốn theo sát khí lao về phía trước theo bước chân bay vọt lên của Tạ Hàn Y.
Cơ Dao nhẹ nhàng lùi về phía sau một bước, lướt ngang qua hắn. Nhưng chiếc mũ rộng vành trên đầu nàng lại bị luồng gió mạnh hất tung xuống đất.
Tạ Hàn Y đã nhìn rõ dung mạo của Cơ Dao, trong mắt hắn bất giác thoáng qua một khoảnh khắc ngỡ ngàng.
Thiếu nữ phàm nhân ngày ấy hắn từng gặp trong vườn hoa hạnh, vậy mà lúc này lại chính là tu sĩ thần bí đang ép hắn tới mức gần như không thể chống trả.
Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm giờ chỉ còn một màu đen như mực ấy, lòng Tạ Hàn Y chợt trầm xuống. Rốt cuộc nàng là ai?
Cơ Dao lúc này, nhìn kiểu gì cũng không còn giống một người thuộc nhân tộc bình thường nữa rồi.
Chỉ là thần tộc và ma tộc đều đã tuyệt tích khỏi thế gian ngàn năm nay, Tạ Hàn Y dĩ nhiên khó mà đoán được thân thế của Cơ Dao. Huống hồ linh lực nàng dùng không hề mang ý bạo ngược sát phạt, theo nhận thức của hắn, công pháp nàng tu luyện đáng lẽ thuộc về chính thống tiên môn.
Xương tiên vốn đã nứt vỡ trong cơ thể giờ lại lộ rõ xu hướng tan biến, đau đớn dữ dội liên tục công kích, nhưng trên gương mặt Cơ Dao lại không thể nhìn ra chút cảm xúc nào, chỉ mạnh mẽ ép ra thêm càng nhiều linh lực từ kinh mạch.
Người đã dạy nàng từng nói, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, tuyệt đối không được để lại hậu hoạ cho bản thân. Chính người ấy cũng từng làm như vậy với nàng, không để lại dù chỉ một đường sống, muốn nàng hoàn toàn tan biến khỏi thế gian.
Hai luồng sức mạnh giao phong với nhau, cuộn lên cuồng phong vô tận, khí thanh và khí trọc bị dẫn động giao thoa quấn chặt lấy nhau. Cuối cùng, khe hở trong hư không đã đạt đến giới hạn, dưới sức mạnh cuồng bạo ấy mà bị xé toạc thành một vết nứt.
Mặt đất dường như xuất hiện một vực sâu không đáy, thân thể của Cơ Dao và Tạ Hàn Y mất kiểm soát rơi xuống từ trên cao. Bên tai chỉ còn tiếng gió rít gào, giữa bóng tối mịt mùng, vài hơi thở ngắn ngủi ấy lại tựa như bị kéo dài vô tận.
Trong hư không chẳng có chỗ nào để mượn lực, linh lực vận chuyển trong không gian bị cô lập cũng trở nên trì trệ, Tạ Hàn Y cố gắng lắm mới ổn định lại được thân hình. Không biết đã rơi xuống bao nhiêu trượng, cuối cùng phía dưới cũng hiện ra một tia sáng. Ngay sau đó, Tạ Hàn Y chưa kịp chuẩn bị thì đã bị đập mạnh xuống dòng nước suối lạnh như băng.
Còn chưa chờ hắn kịp phản ứng, ngay khoảnh khắc tiếp theo, Cơ Dao cũng rơi xuống, trực tiếp đè lên người hắn, khiến Tạ Hàn Y vừa mới nhô đầu ra khỏi mặt nước liền bị ấn trở lại.
Một chuỗi bong bóng nổi lên khỏi mặt nước, hắn chật vật ngóc đầu dậy khỏi nước, nhìn khắp bầu trời bốn phía nhuộm sắc đỏ như máu, giọng yếu ớt nói với Cơ Dao: "Cô nương, thương lượng một chút đi, chúng ta tạm dừng chiến được không?"
Hiện tại chẳng biết hai người đã rơi xuống nơi nào, vào lúc này tiếp tục ra tay rõ ràng không phải lựa chọn sáng suốt.
Cơ Dao thản nhiên liếc nhìn hắn một cái, không lên tiếng, nàng ngẩng đầu quan sát bốn phía. Ngoại trừ suối nước nơi hai người đang đứng, xung quanh chỉ còn lại một vùng đất đỏ rực.
Ngay chỗ nguồn suối, một bộ rễ cây khô héo, uốn lượn xù xì, một nửa chìm trong nước, nhưng dù chỉ còn lại mỗi bộ rễ, cũng đã chiếm quá nửa diện tích con suối. Người đứng trước bộ rễ khổng lồ ấy, tựa như một con kiến bé nhỏ.
Bộ rễ cây tàn khuyết kia đã sớm khô héo mục nát, nhưng dù vậy, Cơ Dao vẫn có thể cảm nhận rõ ràng sức sống khổng lồ ẩn chứa bên trong nó.
Đây là...
"Kiến Mộc..." Cơ Dao nhìn bộ rễ cây, khẽ thì thầm.
Cổ thư từng ghi lại: "Kiến Mộc mọc ở Đô Quảng, là nơi chư đế lên xuống, giữa trưa không có bóng, gọi chẳng có tiếng vọng, là nơi trung tâm của trời đất." (1)
"Kiến Mộc?" Nghe thấy lời của nàng, Tạ Hàn Y cũng nhìn về phía bộ rễ cây kia, vẻ mặt không giấu nổi kinh ngạc.
Đây chính là cây Kiến Mộc trong truyền thuyết, có thể nối liền trời đất sao?
Theo truyền thuyết, cây Kiến Mộc nối liền cửu tiêu bên trên với cửu u bên dưới, nhân tộc có thể qua lại hai giới nhờ vào cây này. Nhưng vào ngàn năm trước, trận chiến Tiệt Thiên nổ ra, dưới sự chứng kiến của vô số sinh linh, cây Kiến Mộc từng chống đỡ tại trung tâm trời đất đã đổ sụp, từ đó hoàn toàn biến mất khỏi thế gian.
Mà hiện giờ, thứ xuất hiện trước mắt Cơ Dao và Tạ Hàn Y, chính là một đoạn rễ cây còn sót lại của Kiến Mộc.
Chỉ một đoạn rễ cây khô héo thôi mà đã lớn hơn rất nhiều lần so với những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi, thật khó tưởng tượng nổi lúc Kiến Mộc còn nguyên vẹn sẽ khổng lồ tới mức nào.
Cơ Dao ho khan hai tiếng, máu tươi đen đặc rơi vào trong suối nước, nháy mắt đã tan biến. Hàn khí lạnh buốt từ dòng nước thấm qua làn da, sắc mặt nàng thoạt nhìn càng thêm tái nhợt.
Tạ Hàn Y vẫn luôn giữ một khoảng cách an toàn với nàng lúc này đang nhìn sang. Dù nàng không phải người phàm, nhưng có một điểm ngày ấy hắn nhìn ra không sai, nàng quả thật mang thương thế rất nặng, đã gần đến mức cạn kiệt lực lượng.
Nhưng ngay cả khi đã gần cạn kiệt mà vẫn có thể bộc phát sức mạnh thế này, thì khi nàng còn ở trạng thái toàn thịnh sẽ đáng sợ đến mức nào?
Cơ Dao không quan tâm Tạ Hàn Y đang nghĩ gì, sau khi xác định thứ trước mắt là Kiến Mộc, nàng chợt nhớ tới một bí văn mình từng nghe được trên Cửu Tiêu.
Kiến Mộc là thần thụ thượng cổ. Tương truyền dùng thần thụ làm đàn, lấy thất tình làm dây, có thể diễn tấu Thiên Ma Âm.
Ma quân đầu tiên của ma tộc Cửu U thị năm xưa, sử dụng chính là Thiên Ma Âm.
Cây đàn nàng từng dùng, lúc bị giam vào Trấn Ma Tháp đã bị nàng tự tay hủy mất rồi.
Nàng quả thực cần tìm một cây đàn mới cho mình.
-
(1): Xuất từ "Hoài Nam Tử - Địa Hình Huấn".