Lúc này, thiếu nữ đang nhắm chặt đôi mắt, máu tươi đã che phủ quá nửa gương mặt, khiến người ta nhất thời chẳng thể nhận rõ dung mạo nàng thế nào, nhưng nhìn qua thì tuổi tác chỉ khoảng mười bốn, mười lăm mà thôi.
Dẫu vẫn còn một hơi thở, nhưng với vết thương nghiêm trọng như vậy, khả năng cứu chữa được cũng vô cùng nhỏ nhoi.
Hắn lại chẳng quen biết nàng, hoàn toàn có thể không cần quan tâm đến sự sống chết của người này.
Nhưng...
Trần Vân Khởi cúi đầu nhìn thiếu nữ, không nhịn được mà nghĩ, nếu Chi Chi vẫn còn sống, hẳn giờ đây cũng khoảng chừng độ tuổi này rồi.
Muội muội của hắn đã mất vì bệnh vào mùa đông hai năm trước.
Trần Vân Khởi đứng tại chỗ, bóng dáng hắn lặng yên in rõ dưới ánh chiều tà.
Một lúc lâu sau, hắn rốt cuộc vẫn vươn tay, ôm lấy thiếu nữ đầy máu bẩn kia lên.
Quanh năm đốn củi, hắn không thiếu sức lực, nhưng thiếu nữ trong lòng hắn dường như nhẹ một cách lạ thường.
Thiếu niên sơn dã mang bó củi trên lưng tiếp tục bước về phía trước, máu tươi nhỏ giọt không ngừng. Đầu ngón tay của thiếu nữ gần như khó mà nhận ra khẽ động đậy một chút.
Hàng mi dài hơi run run, ánh chiều tà rơi vào trong mắt, nàng nghĩ thầm, hóa ra mình vẫn chưa chết.
Dù tiên cốt đã bị một mũi tên của Cơ Trọng Minh phá hủy, nhưng cuồng phong nơi Đọa Tiên Đài vẫn chưa thể khiến thần hồn nàng hoàn toàn tan biến.
Chỉ là thân xác này đã gần như kiệt quệ đến cực hạn. Để giữ lại một tia hơi thở, nàng không thể không trở về dáng vẻ lúc thiếu thời, nhìn qua yếu ớt, dễ bị ức hiếp.
Nhưng dù sao đi nữa, nàng vẫn sống sót.
Trong cơn hỗn loạn, thiếu nữ chậm rãi nhếch môi thành một nụ cười. Nàng khép mắt lại, ý thức một lần nữa chìm vào bóng tối.
Lúc hoàng hôn, những người dân thôn Hạnh Hoa bận rộn suốt ngày cũng lục tục trở về nhà. Thấy Trần Vân Khởi ôm theo một thiếu nữ người đầy máu tươi đi về phía hiệu thuốc, trên đường không ít người tò mò nhìn theo.
Trong tám mươi hộ dân thôn Hạnh Hoa đa số đều mang họ Ngô, chỉ riêng gia đình Trần Vân Khởi là người nơi khác, chuyển tới hơn mười năm trước. Sau khi phụ mẫu và muội muội lần lượt qua đời, Trần gia chỉ còn lại duy nhất một mình hắn.
Tính hắn chất phác, ít nói, người khác không hỏi thì hắn cũng chẳng bao giờ chủ động mở lời, lúc này chỉ lặng lẽ bước về phía trước.
Đi qua con đường lát đá, chỉ thấy cây hạnh cành lá sum suê, có vẻ như che khuất cả bầu trời. Sắp vào mùa hoa, trên cành hạnh đã bắt đầu kết những nụ hoa nhỏ.
Phía trước cây hạnh là một căn nhà trúc, bên ngoài phơi đủ loại dược liệu. Đây là hiệu thuốc duy nhất trong thôn Hạnh Hoa, đại phu mở quán vốn là nửa đường mới học y, y thuật thực sự không thể nói là cao minh, nhưng ở nơi thôn dã này, chữa những bệnh cảm sốt thông thường thì cũng tạm dùng được.