Tạ Hàn Y chưa từng thấy ai có thể hấp thụ sát khí một cách vô tư đến thế.
Phải biết rằng sát khí vô cùng hung hiểm, một khi xâm nhập vào cơ thể sẽ khiến tu sĩ sinh lòng tạp niệm, từ đó nảy sinh tâm ma. Dù là tà tu, cũng chỉ dám dùng sát khí để rèn luyện pháp khí, chứ không ai dám dẫn nó nhập vào kinh mạch đan điền.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt Cơ Dao rơi lên người hắn, Tạ Hàn Y bỗng nhiên sinh ra cảm giác nguy hiểm chưa từng có, dẫu đối mặt với cường giả bất tử cửu cảnh, hắn cũng chưa từng thấy rợn người đến thế.
Trước khi ý thức kịp phản ứng, thân thể đã đi trước một bước.
Tạ Hàn Y lập tức bay ngược ra sau, tà áo thiếu niên tung bay, tựa như hạc trắng giữa mây trời, trong chớp mắt đã lùi xa mấy trượng.
Nơi hắn vừa đứng bị linh lực cuồn cuộn đánh sập, núi đá vỡ nát, lộ ra hố sâu to lớn. Nếu không nhờ Tạ Hàn Y tránh kịp, một kích kia giáng xuống, dù không chết thì cũng trọng thương.
Nhưng né được một chiêu, không có nghĩa là hắn đã an toàn.
Vài luồng linh lực truy kích mãnh liệt từ bốn phương tám hướng đánh về phía Tạ Hàn Y, phong tỏa hoàn toàn đường lui của hắn. Hắn ngẩng đầu, chỉ thấy thiếu nữ vẫn đứng nguyên tại chỗ, trong màn sương đỏ rực, áo choàng đen tuyền khẽ tung bay một góc, chiếc khăn mỏng dưới mũ rộng vành che kín dung nhan, tựa như tiên nhân ngoài trời giáng thế.
Cơ Dao lúc này đã nhớ ra Tạ Hàn Y, nhớ cả đóa hoa đào ngọc bích giữa màn đêm mà hắn từng trao tặng.
Vậy nên, nể tình hắn từng tặng nàng một nhành hoa, nàng để lại cho hắn toàn thây.
Trong mắt Cơ Dao là một tầng mực đen sâu hút, chỉ khẽ động đầu ngón tay, linh lực cuồn cuộn liền ép cho Tạ Hàn Y không còn đường trốn. Dù Tạ Hàn Y là đệ tử xuất sắc nhất nghìn năm qua của Bồng Lai, thì nay đối mặt với Cơ Dao, hắn đã định sẵn không có chút sức chống trả nào.
Thân thể bị đánh bay ngược ra ngoài, lưng đập mạnh vào vách đá, Tạ Hàn Y chỉ cảm thấy khí huyết cuồn cuộn, cả tầm mắt cũng trở nên chao đảo.
Chỉ trong chớp mắt, linh lực cuồn cuộn như sóng lớn biển khơi lại ập thẳng tới, muốn nhấn chìm hắn trong ngọn triều cuồng nộ.
Ngọc quyết bên hông bỗng hiện lên ánh sáng linh lực mờ ảo, một tấm khiên sáng chắn ngay trước mặt hắn, nhưng chỉ trong chớp mắt, tấm khiên ấy đã tan vỡ thành vô số điểm linh quang dưới áp lực cực lớn.
Miếng ngọc quyết này vốn dĩ có thể chống lại một đòn toàn lực của tu sĩ cửu cảnh.
May mà Tạ Hàn Y không để lỡ cơ hội ấy, hắn chẳng kịp để tâm đến vẻ chật vật của bản thân, lăn người một vòng trên đất, cuối cùng cũng miễn cưỡng tránh được sát chiêu.
Nàng rốt cuộc là ai?
Áp lực khiến người ta không thở nổi như thế, ngay cả trước mặt sư tôn của mình — một cường giả đã bước vào cửu cảnh — hắn cũng chưa từng cảm nhận được.
Tạ Hàn Y quỳ một chân xuống đất, miễn cưỡng hóa giải áp lực trên thân thể. Hắn cắn răng nuốt xuống ngụm máu tanh ngọt trong cổ họng, thấy linh lực của Cơ Dao lại đánh tới, không dám sơ suất, hai tay lập tức kết ấn.
Một quyển thư giản cổ xưa hư ảnh liền xuất hiện giữa không trung, vài chữ mực từ trong thư giản bay ra, lượn quanh thân thể Tạ Hàn Y. Đây đã là cực hạn hắn có thể phát huy khi dùng quyển đạo thư này.
Những chữ mực va chạm với linh lực của Cơ Dao, bùng lên sóng gió dữ dội, sát khí xung quanh cũng theo đó mà cuồn cuộn dâng trào, khí thế khiến người ta phải kinh hồn táng đởm.
Nhìn hư ảnh quyển thư giản kia, trong mắt Cơ Dao lộ ra vài phần hứng thú.
Thời thượng cổ, tổ tiên nhân tộc bước vào cửu tiêu, từ thần tộc cầu được kinh điển tu hành, từ đó nhìn thấu thiên địa, đoạt lấy trường sinh. Thần tộc vốn luôn xem nhân tộc như kẻ lệ thuộc, nhưng không ngờ trong nghìn năm tiếp theo, nhân tộc lại dựa trên một quyển Thái Dịch làm nền tảng, suy diễn ra vô số pháp môn tu hành phù hợp với bản thân, cuối cùng thoát khỏi sự khống chế của thần tộc.
Cơ Dao từng lật xem những chuyện xưa thời thượng cổ trong Tàng Thư Các của Cơ thị, vì vậy nàng biết rõ, thứ Tạ Hàn Y đang dùng lúc này chính là đạo thư do một trong những hiền giả nhân tộc để lại.
Nếu như có thời gian rảnh, có lẽ nàng sẽ muốn đích thân nhìn thử xem nội dung quyển đạo thư này ra sao, nhưng hiện tại, nàng không có thời gian như vậy.
Máu tươi từ miệng nàng chảy ra, nhỏ xuống đất, khiến sát khí xung quanh lập tức xao động dữ dội. Cơ Dao ngước mắt nhìn lên phía trên, ánh mắt thoáng lạnh. Linh lực nàng sử dụng đã vượt quá mức, dù có sát khí của Đại Hạ Long Tước che giấu, nhưng vẫn khiến Thiên Đạo chú ý tới.
Nhìn nàng máu tươi tràn ra khỏi khóe miệng, cả người đầy thương tích, Tạ Hàn Y đang nằm dưới đất ho khan hai tiếng, không khỏi nghĩ thầm: Dù nhìn thế nào thì người đáng lẽ nên thổ huyết là mình chứ nhỉ?