"Xem ra, Phục Nguyệt công tử cũng rất hứng thú với quả hạnh này." Lão già bên cạnh nhìn hắn, hơi khom lưng xuống, giọng nói trầm thấp.
Tống Phục Nguyệt không phủ nhận: "Linh vật hiếm có như vậy, ai mà chẳng động lòng?"
Hiện tại hắn đang ở cảnh giới hậu kỳ nhị cảnh, chỉ cần ăn được quả hạnh này, trong vài ngày là có thể đột phá đến tam cảnh.
Lương Tẩu lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, rồi lại thu hồi ánh mắt, cười một tiếng quái dị: "Vậy thì lão hủ đây sẽ lãnh giáo một phen thực lực của vị cung phụng nước Tùy kia."
Nếu chỉ luận tu vi cảnh giới, Tống Phục Nguyệt tuổi mới hơn hai mươi đương nhiên chẳng thể bằng Lương Tẩu, càng không có tư cách tranh giành cùng lão. Nhưng hắn thân là công tử nước Tùy, lần này tới Bất Tư Quy, hiển nhiên không phải đi một mình. Bên cạnh hắn luôn có cung phụng nước Tùy âm thầm bảo vệ.
Trong mắt Lương Tẩu, người duy nhất ở đây đáng để lão kiêng dè cũng chỉ có vị cung phụng nước Tùy đang ẩn thân phía sau Tống Phục Nguyệt.
Lão nói chuyện với Tống Phục Nguyệt, từng câu từng chữ đều ẩn chứa sắc bén, nhưng ánh mắt lại luôn kín đáo liếc nhìn cây hạnh già không xa. Đối với quả hạnh này, lão hiển nhiên là nhất định phải đoạt bằng được.
Lão đã dừng lại ở ngũ cảnh quá lâu, nếu có thể đoạt được quả hạnh chứa Đạo vận tiên thiên này, có lẽ còn hi vọng đột phá.
Ngay lúc hai người đang nói chuyện, linh quang trên quả hạnh đột nhiên lóe sáng, linh khí thiên địa xung quanh như bị lôi kéo, toàn bộ hội tụ về cây hạnh già, trên không trung thậm chí còn hình thành từng luồng khí xoáy nhỏ.
Nhìn thấy cảnh tượng này, hơi thở của các tu sĩ xung quanh tức khắc trở nên gấp gáp, quả hạnh sắp sửa chín muồi rồi!
Các tu sĩ đang ẩn nấp trong bóng tối cũng bắt đầu rục rịch, tất cả ánh mắt đều hướng về cây hạnh già, chỉ chờ quả chín là lập tức ra tay.
Linh khí thiên địa xung quanh nhanh chóng bị cây hạnh cổ thụ hấp thụ. Muốn quả hạnh chín muồi, nhất định cần rất nhiều linh khí, cây hạnh cổ thụ bản thân cũng sẽ tổn hao nguyên khí nghiêm trọng vì điều này.
Vốn dĩ, sau khi nhận được Đạo vận tiên thiên, chỉ cần vài năm nữa là nó có thể hoá hình thành người, bước vào cảnh giới huyền diệu. Nhưng hiện tại, có người đang cưỡng ép dùng thuật pháp thúc đẩy Đạo vận tiên thiên trong thân cây kết thành quả. Cây hạnh già trải qua mấy trăm năm phong sương, tuy đã nảy sinh đôi chút linh tính nhưng lại chẳng có sức để ngăn cản việc này.
Một làn hương thơm ngát tỏa ra, ngay lập tức hàng chục tu sĩ đồng loạt ra tay, các loại linh quang đủ màu sắc chớp động, linh lực va chạm tạo nên vô số bụi đất mù mịt.
Lương Tẩu đang khom người chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén lóe lên. Ngay giây sau, thân hình lão chớp động, tức khắc vượt qua mấy người phía trước.
Tu sĩ trẻ tuổi chắn trước mặt lão bị một chưởng đánh văng, lăn vài vòng trên đất mới miễn cưỡng dừng lại được.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Lương Tẩu, sắc mặt vô cùng kinh hãi. Lão già này nhìn qua hết sức bình thường, nhưng tu vi lại đã đạt tới cảnh giới thứ năm — Hóa Thần.
Tu sĩ cảnh giới thứ năm, đã đủ tư cách trở thành trưởng lão của một tiên môn.
Lúc trước, Lương Tẩu cố ý che giấu khí tức, đa số tu sĩ có mặt đều coi lão chỉ là một tán tu đến đây để thử vận may, không ai để mắt tới. Hiện giờ cảm nhận được uy áp từ trên người lão, mấy tu sĩ chỉ đạt tới tam cảnh, tứ cảnh kia dù trong lòng không cam tâm cũng chẳng dám tranh phong với lão, liền tránh né, lùi lại phía sau.
Người có đủ thực lực tranh đấu cùng Lương Tẩu cũng chỉ ba, năm người mà thôi. Linh lực cuồng bạo va chạm, dư chấn khiến đá núi bốn phía đều nổ tung, văng ra khắp nơi.
"Công tử." Một cung phụng nước Tùy toàn thân mặc áo đen xuất hiện phía sau Tống Phục Nguyệt.
Lạnh mắt nhìn cảnh tượng tranh đấu trước mặt, khóe môi Tống Phục Nguyệt vẫn nở nụ cười, nhẹ giọng nói: "Đi đi."
Nhận được lệnh của hắn, vị cung phụng nước Tùy lập tức tung người bay lên, gia nhập chiến trường phía trước. Cục diện càng lúc càng hỗn loạn, cung phụng nước Tùy với thực lực ngũ cảnh ra tay, tức khắc khiến trận chiến leo thang dữ dội.
Lương Tẩu tránh thoát cây phi châm tập kích từ phía sau của một lão bà, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ âm hiểm hung ác, mỗi chiêu mỗi thức càng thêm tàn độc, không chút lưu tình. Chỉ trong chốc lát, mấy người giao đấu đã đánh qua lại mấy hiệp, ai nấy đều thương tích đầy mình.
Trong điều kiện thực lực ngang nhau, vị cung phụng nước Tùy kia cũng không chiếm được ưu thế, nhưng sắc mặt Tống Phục Nguyệt vẫn chẳng chút gấp gáp.
Hắn thong dong mỉm cười nhìn cảnh tượng trước mắt. Chỉ một quả hạnh ẩn chứa Đạo vận tiên thiên đã khiến cho những tu sĩ cảnh giới Văn Đạo, thậm chí cả Hóa Thần này đánh nhau đến sống chết, thật sự là một cuộc làm ăn vô cùng hời.
Quả hạnh này tuy quý giá, nhưng làm sao có thể so sánh với thanh Đại Hạ Long Tước mà ma tộc lưu lại từ thời xưa kia? Nghĩ đến đây, nụ cười trên môi Tống Phục Nguyệt càng thêm sâu.
Tin tức Đại Hạ Long Tước sắp sửa xuất thế, người biết không ít, nhưng cũng chẳng phải quá nhiều.
Chỉ dùng một quả hạnh này đã đủ khiến nhiều tán tu tổn thất sức lực, mất đi cơ hội tranh đoạt Đại Hạ Long Tước, sao Tống Phục Nguyệt lại không hài lòng cho được?
Dù là tu sĩ Hóa Thần cảnh, cũng chỉ là những quân cờ trong tay hắn, tùy ý hắn sắp đặt mà thôi.