Suốt dọc đường hộ tống quả hạnh trở lại hiệu thuốc, mãi đến khi đút quả hạnh đỏ rực ánh linh quang kia vào miệng Ngô Hạnh Lâm, trái tim lơ lửng của Ngô lang trung mới phần nào thả lỏng.
Ngay khoảnh khắc quả hạnh vào miệng, lập tức hóa thành một dòng ấm áp trôi xuống ngũ tạng lục phủ, chỉ trong vài hơi thở, sắc mặt Ngô Hạnh Lâm đã khá lên thấy rõ.
Dưới ánh mắt hồi hộp theo dõi của Ngô lang trung và Trần Vân Khởi, kinh mạch đứt đoạn trong người y dần được nối liền, xương cốt khắp nơi cũng tái tạo dưới sức mạnh đó, phát ra âm thanh răng rắc khiến người ta ê buốt.
Ngô lang trung đưa tay thăm dò, cảm nhận rõ ràng tình hình xương cốt đang sinh trưởng trở lại, thật lâu vẫn chưa hoàn hồn. Thân là y giả, tận mắt chứng kiến cảnh tượng thần kỳ có thể xưng là cải tử hoàn sinh này, sao có thể không rung động đến tận tâm can?
Trần Vân Khởi lần nữa cảm nhận được sự nhỏ bé của bản thân, hay nói chính xác hơn, là sự nhỏ bé của phàm nhân, sự nhỏ bé của bách tính thường dân.
Vốn dĩ bọn họ chỉ là những người dân phàm tục ở một nơi hẻo lánh xa xôi, ngay cả chuyện tu hành cũng chưa từng nghe đến, nhưng lại bị cuốn vào tranh chấp của các tu sĩ do khí tức Đạo vận tiên thiên tiết ra, trở thành cỏ rác bị chà đạp.
Trên cổ hắn còn vết hằn xanh tím do lão già kia bóp chặt, mỗi lần hô hấp đều cảm thấy đau nhức âm ỉ.
Mím chặt môi, Trần Vân Khởi cố chấp mà lặng lẽ nhìn chăm chăm vào Ngô Hạnh Lâm trên giường đang dần hồi phục.
Hơi thở vốn yếu ớt như không tồn tại của y từng chút từng chút khôi phục bình thường. Ngô lang trung đưa tay lên bắt mạch cho y, nhưng chỉ mới uống quả hạnh được một lát, không ngờ y đã hoàn toàn bình phục, mạch tượng chẩn ra đã chẳng khác gì người thường.
Nếu chẩn đoán không sai, việc Ngô Hạnh Lâm tỉnh lại chỉ là sớm hay muộn.
Nghe Ngô lang trung nói vậy, cuối cùng Trần Vân Khởi cũng thở phào nhẹ nhõm. Hắn lảo đảo lui lại một bước, lúc này mới cảm nhận rõ ràng từng cơn đau đớn truyền đến từ khắp cơ thể.
Ngô lang trung cũng chú ý thấy vết bầm tím trên cổ hắn, liền đứng dậy đi về phía tủ thuốc: "Ta lấy cho ngươi ít thuốc đắp lên, yên tâm, lần này không lấy tiền của ngươi đâu."
Nhắc đến tiền, ông lại nghĩ tới một chuyện khác, liền lấy túi tiền đặt dưới quầy ra: "Ngươi đếm thử xem, có thiếu hay không."
Dù bình thường ông keo kiệt, nhưng cũng tuyệt đối không nhân cơ hội này nuốt mất cả gia sản của Trần Vân Khởi.
Trần Vân Khởi sau khi đắp thuốc xong liền về nhà trước, trong lòng hắn rối ren, vốn tưởng rằng bản thân sẽ khó ngủ, nhưng vừa nằm xuống giường lại ngủ thiếp đi ngay, lúc tỉnh dậy đã sang ngày hôm sau.
Khi Trần Vân Khởi đến hiệu thuốc, Ngô Hạnh Lâm đã tỉnh lại, đang ngồi trên bậc cửa phơi nắng.
Xét thấy hắn vừa mới bình phục sau trọng thương, Ngô lang trung cũng ngại sai bảo hắn làm gì ngay, tốt hơn vẫn nên nghỉ ngơi hai ngày là chính đáng.
Sau khi các tu sĩ tranh đoạt tiên thiên đạo vận rời đi, thôn Hạnh Hoa nhanh chóng trở lại vẻ an bình và sinh khí như thường nhật, tựa như cơn hỗn loạn khiến các nhà phải đóng kín cửa trước đó chưa từng xảy ra vậy.
Phàm nhân có lẽ thật sự giống như cỏ dại, dù bị nghịch cảnh giày vò đến gãy rạp, vẫn luôn giữ được sinh mệnh bừng bừng sức sống.
"Vân Khởi!" Vừa nhìn thấy Trần Vân Khởi, hai mắt Ngô Hạnh Lâm sáng lên, từ xa đã vẫy tay lia lịa với hắn.
Trần Vân Khởi không nói lời nào, đánh giá hắn từ trên xuống dưới một lượt, rồi ngồi ngay xuống bên cạnh Ngô Hạnh Lâm.
"Nghe sư phụ ta nói, nhờ có ngươi mà ta mới nhặt lại được cái mạng này, ông ấy bảo ta nhất định phải cảm ơn ngươi." Vẻ mặt Ngô Hạnh Lâm đầy cảm kích.
Y nhìn quanh quất, thấy không có ai khác, lúc này mới quay sang Trần Vân Khởi, dè dặt hỏi: "Vị... cô nương kia, rốt cuộc có lai lịch thế nào vậy?"
Ngô Hạnh Lâm có phần không biết nên gọi Cơ Dao thế nào mới đúng.
Đối với câu hỏi này, Trần Vân Khởi chỉ lắc đầu, ý bảo hắn cũng không rõ.
Trần Vân Khởi quan sát Ngô Hạnh Lâm một lượt, rồi khàn giọng hỏi: "Thương thế của ngươi thế nào rồi?"
Ngô Hạnh Lâm nghe vậy liền giơ tay siết nắm đấm, khoe khoang cơ bắp trên cánh tay: "Yên tâm đi, bây giờ ta cảm thấy mình khỏe tới mức có thể đánh chết một con bò ấy."
So ra, sắc mặt của Trần Vân Khởi, người hôm qua mới bị thương, lại càng có vẻ không ổn hơn. Qua một đêm, vết thương trên cổ hắn không những không khá hơn mà nhìn qua còn nặng thêm vài phần.
Ngô Hạnh Lâm đứng dậy, kéo Trần Vân Khởi lại định giúp hắn bôi thuốc thêm lần nữa.
Trần Vân Khởi cũng không từ chối. Trong lúc động tay, miệng Ngô Hạnh Lâm cũng chẳng chịu ngơi nghỉ: "Chẳng hiểu sao, ta cứ cảm giác mình mới ngủ mấy ngày mà sao trong thôn Hạnh Hoa đột nhiên vắng vẻ nhiều vậy nhỉ? Người đâu hết cả rồi?"
Y còn chưa kịp nhìn thấy những dải khăn trắng treo đầy trong thôn Hạnh Hoa.