Chương 15

Sau Khi Đọa Thiên, Ta Thức Tỉnh Huyết Mạch

undefined 07-03-2026 22:10:29

Cơ Dao ngẩng đầu nhìn hắn. Dung mạo của nàng tựa như được người thợ giỏi nhất thế gian tỉ mỉ điêu khắc thành bức tượng thần đặt trên thần điện, hờ hững nhìn xuống nhân gian. Đôi mắt nàng như vực sâu thăm thẳm, khi nhìn vào đó khiến người ta bất giác lạnh sống lưng. Trong lòng thiếu niên cũng không khỏi rét lạnh, bất giác lùi về sau một bước. Đến lúc nhận ra hành động vừa rồi của mình, hắn càng cảm thấy tức giận. Mình thế mà lại bị nàng ta dọa sợ! Chẳng qua chỉ là một kẻ phàm nhân không chút tu vi mà thôi. Hắn lại đánh giá nàng từ trên xuống dưới một lần nữa, không nghĩ ra nổi lý do nào để bản thân phải sợ nàng, biểu cảm nhanh chóng khôi phục vẻ cao ngạo như cũ. "Người hầu hạ bên cạnh ngươi đâu rồi? Mau gọi bọn họ ra đây giải thích!" Thiếu niên lúc này đã mặc nhiên cho rằng Cơ Dao chính là người hắn muốn tìm, lần nữa mở miệng, giọng điệu đã thoáng hiện chút mất kiên nhẫn. Bản thân hắn đã vào cửa lâu đến vậy, tại sao vẫn chưa thấy có người hầu nào ra đón? Năm xưa, những tôi tớ Trần gia đưa nàng đi rời khỏi gia tộc, chẳng lẽ giờ đều đã phản bội chủ nhân cả rồi? Cho dù người chủ mẫu năm ấy có vô dụng đến đâu, ít nhất cũng phải lưu lại được vài tâm phúc đáng tin cậy chứ. Cơ Dao vẫn không nói lời nào, nàng đang cân nhắc liệu có nên để thiếu niên không mời tự đến này còn sống rời khỏi sân viện hay không. Ngay vào lúc ấy, sự kiên nhẫn của thiếu niên cuối cùng cũng cạn sạch. Hắn bước tới trước, cúi đầu nhìn xuống Cơ Dao, không chút khách khí mà chất vấn: "Ngươi có phải là Trần Trĩ không?" Cơ Dao chạm phải ánh mắt của hắn, đúng vào khoảnh khắc đó, xiềng xích vốn áp chế trên người nàng đột nhiên trở nên lỏng lẻo trong thoáng chốc. Trần Trĩ? Cơ Dao tức khắc nhận ra điều gì đó, trong mắt thoáng hiện lên một tia sáng. Thiếu niên thấy nàng vẫn không chịu mở miệng, chỉ nghĩ nàng còn đang đề phòng mình, liền từ trong tay áo lấy ra một chiếc lệnh bài. Trên đó là hình chim ưng giương cánh, chính là huy hiệu của Trần thị Hoài Đô. "Ta là Trần Tứ, thuộc dòng chính Trần thị ở Hoài Đô, chuyến đi lần này phụng mệnh gia chủ đến đây để đón nữ nhi lưu lạc bên ngoài của ông ấy là Trần Trĩ về kinh thành." Trần Tứ dùng vài câu đơn giản nói rõ ý định của mình, sau đó lại hỏi: "Ngươi chính là Trần Trĩ đúng không?" Hắn tuy hỏi như thế, nhưng trong lòng đã chắc chắn đến tám phần. Khi nói chuyện, Trần Tứ đã dùng thần thức quét qua tiểu viện này một lượt. Ngoài Cơ Dao ra, hắn không tìm được thiếu nữ thứ hai nào tuổi tác phù hợp. Không phải nàng là Trần Trĩ thì còn có thể là ai được nữa? Trần Tứ đương nhiên nghĩ như vậy. Mặc dù cảm thấy Cơ Dao có phần vô lễ, nhưng nghĩ tới việc nàng dù sao cũng là đường muội của mình, nên Trần Tứ vẫn kiên nhẫn giải thích thêm vài câu, nói rõ ý định của bản thân lần này, hắn tới đây chính là theo lệnh phụ thân nàng, đưa nàng trở về Hoài Đô. Trần Trĩ... Người của Trần thị Hoài Đô vẫn nghĩ rằng Trần Trĩ còn sống. Vận mệnh mà bọn họ không thể tính ra, trong mắt Cơ Dao lại rõ ràng đến mức không còn gì phải nghi ngờ. Trần Trĩ đích xác đã qua đời vì bệnh từ hai năm trước, nhưng đáng lẽ nàng ta không nên chết vào thời điểm ấy. Cho nên Trần thị Hoài Đô mới cho rằng nàng ấy vẫn còn sống, phái người đến đón một thiếu nữ đã sớm hóa thành mồ mả. Chính vào khoảnh khắc này, Cơ Dao chợt nhìn thấy một cơ hội để bản thân phá giải cục diện bế tắc hiện tại. "... Phải." Nàng chậm rãi mở miệng, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười rất nhẹ, như một con rối không chút sinh khí đột nhiên tỉnh lại. Nàng nhìn Trần Tứ, thong thả thốt ra từng chữ: "Ta là... Trần Trĩ..." Mỗi một chữ, nàng đều nói rất chậm rãi. Câu nói này, nàng là đang nói cho chính mình nghe, cũng là nói cho thiên mệnh nghe. Vô số bóng tối vô hình bao phủ quanh thân nàng không ngừng cuộn trào, như muốn nuốt chửng nàng. Nhưng cuối cùng, chúng vẫn phải không cam lòng mà lui dần, từng chút từng chút tan biến đi. Thân phận đế nữ Ma tộc Cơ Dao không thể sống sót, nhưng thân phận phàm nhân Trần Trĩ thì có thể. Phàm nhân như kiến hôi, sống chết chẳng liên quan gì đến đại thế của thiên địa. Vì thế, Cơ Dao mới giành được một đường sinh cơ. Giờ phút này, nàng muốn sống tiếp, trước tiên chỉ có thể làm Trần Trĩ.