Rừng hạnh bạt ngàn, dưới bóng cây, một lão già đang ngồi điều tức. Đúng lúc này, một thanh niên từ sâu trong rừng bước ra. Ánh mắt lão già dừng trên người mới tới, sắc bén hơn cả chim ưng đang săn mồi.
Thanh niên mặc áo gấm ngọc bào, khí độ phi phàm, lúc này trong tay đang nghịch một viên châu tròn trắng sáng như ngọc.
Ánh mắt dừng lại trên viên châu trong tay thanh niên, đáy mắt lão già thoáng hiện vẻ tham lam. Viên Vân Châu này được Đạo vân tiên thiên gia trì, đã trở thành một món pháp bảo thượng hạng, ngay cả với cảnh giới của lão cũng khó tránh khỏi động lòng.
Thanh niên chẳng biết có nhận ra sự thèm khát của lão già với bảo vật trong tay mình hay không, trên mặt vẫn giữ nguyên nét cười, không hề có chút thay đổi nào: "Không ngờ tiền bối Lương Tẩu không vội đi đến Bất Tư Quy, trái lại còn dừng chân tại cái thôn hoang vắng này."
Lão già tán tu tên là Lương Tẩu này ở trong số các tán tu Thượng Ngu cũng khá nổi danh, tuy rằng danh tiếng chẳng tốt đẹp gì, nhưng giới tu chân từ trước tới nay luôn là cá lớn nuốt cá bé, mạnh yếu phân bằng thực lực.
Ánh mắt tham lam của Lương Tẩu rốt cuộc cũng dời khỏi viên châu trong tay thanh niên, chuyển hướng nhìn ra sau lưng hắn. Lão khó khăn kiềm chế tâm tư giết người đoạt bảo của mình, lạnh giọng đáp: "Phục Nguyệt công tử chẳng phải cũng xuất hiện ở đây, lại còn lấy được bảo vật, cần gì phải hỏi dư thừa như thế?"
"Chẳng qua chỉ là món đồ vặt vãnh, không đáng nhắc đến." Giọng điệu Tống Phục Nguyệt nhẹ nhàng bình thản, bàn tay vừa mới mổ sống lão ba ba lấy ra viên châu giờ đây đã được nước trong rửa sạch, không còn sót lại chút huyết tinh nào.
Một thôn làng nơi hẻo lánh như thế này lại có thể đón nhận Đạo vân tiên thiên rơi ra từ trong Bất Tư Quy, quả thật là tạo hóa thần kỳ.
Nghe Tống Phục Nguyệt nói vậy, Lương Tẩu, kẻ không thu hoạch được gì ở Hạnh Hoa Lí, liền nhìn sang hắn, giọng nói bất giác thêm phần âm dương quái khí: "Phục Nguyệt công tử xuất thân cao quý, tự nhiên xem thứ linh vật nào cũng tầm thường, chẳng giống đám tán tu như chúng ta, thứ gì cũng phải liều mạng mới có được."
Quốc lực nước Tùy không hề thua kém Thượng Ngu, vốn là một trong những thế lực chư hầu đứng đầu tại Cửu Châu, mà Tống Phục Nguyệt, thân là công tử nước Tùy, dĩ nhiên có đủ sự kiêu ngạo từ xuất thân này.
Nếu không phải vì hắn sinh ra đã có thân phận cao quý, đi đâu cũng có người bảo vệ, thì lão đã sớm giết chết hắn, cướp đoạt linh vật trên tay hắn rồi!
Lão càng nghĩ càng cảm thấy ngột ngạt. Bản thân ở nơi hoang vắng nghèo nàn này lãng phí mấy ngày, cuối cùng chẳng thu được gì, so sánh với Tống Phục Nguyệt, chỉ càng cảm thấy thiên đạo bất công!
Nhưng dù bực bội đến mức nào đi nữa, lão cũng không thể làm gì Tống Phục Nguyệt, vì thế cũng chẳng buồn nói nhiều với hắn, phất tay áo bỏ đi.
Nhìn bóng lưng lão già rời đi, Tống Phục Nguyệt thong thả nghịch viên châu trong tay, trên gương mặt vẫn luôn hiện lên nụ cười như có như không.
Từ trong bóng tối sau lưng hắn, một người mặc áo đen khàn giọng hỏi: "Công tử, có cần xử lý hắn trước không?"
Tán tu này đã có tu vi Hóa Thần, nếu để lão thuận lợi tiến vào Bất Tư Quy, rất có thể sẽ gây phiền phức cho bọn họ. Đám tán tu lòng tham vô đáy, hành sự tàn nhẫn này, dù lấy lợi ích dụ dỗ, vẫn có thể bất ngờ cắn ngược trở lại.
"Không cần gấp gáp." Tống Phục Nguyệt vẫn thong dong cất lời: "Giết từng kẻ một quá mức phiền phức, chi bằng giải quyết một lần cho xong."
Đám tán tu này hành sự hung tàn, tranh giành tài nguyên tu hành, thủ đoạn nào cũng dám làm. Muốn dẫn dụ bọn chúng vào tròng, thực sự không khó chút nào.
Nghĩ tới đây, đáy mắt Tống Phục Nguyệt thoáng hiện lên nét cười sâu thẳm.
Vài ngày sau, dưới cây hạnh già ở thôn Hạnh Hoa.
Các tu sĩ với cách ăn mặc mỗi người một kiểu, người đứng kẻ ngồi. Trong số đó, có vị kiếm khách trung niên phong trần lãng tử, cũng có công tử thế gia áo gấm lông chồn, lại không thiếu cả bà lão tóc bạc thoạt nhìn đã suy nhược già nua. Ánh mắt họ như vô tình như cố ý, đồng loạt dừng trên cây hạnh già.
Người dân trong thôn Hạnh Hoa lúc này dường như cũng nhận ra điều bất thường, tất cả các cửa nhà đều đóng chặt, trong thôn không thấy bóng người qua lại.
Quanh gốc cây hạnh cổ thụ, linh khí hội tụ, trên cành lá như phủ lên một tầng hào quang mờ nhạt, tán cây đổ xuống mặt đất một khoảng bóng râm rộng lớn. Một cây hạnh to lớn như thế, nhưng trên cành lại chỉ kết một quả duy nhất.
Giữa tầng lá che phủ, có thể thấy quả hạnh duy nhất trên ngọn cây vẫn còn ánh lên màu xanh non, trên bề mặt linh quang lấp lánh. Dùng thần thức cảm nhận sẽ biết, quả hạnh này chỉ còn cách một bước nữa là hoàn toàn chín muồi.
So với các tu sĩ đã sớm đợi sẵn ở nơi này, Tống Phục Nguyệt đến khá muộn. Hắn nhìn sang Lương Tẩu, người từng gặp mặt một lần trước đây, hơi mỉm cười, khí độ nhẹ nhàng, sáng sủa như trăng gió: "Cây hạnh này sinh trưởng ở đây đã mấy trăm năm, vốn đã nảy sinh linh tính. Có lẽ bởi nguyên nhân này, Đạo vân tiên thiên từ Bất Tư Quy mới đều bị nó hấp thụ hết."
Hiện giờ, Đạo vận tiên thiên mà cây hạnh cổ thụ hấp thụ được đã kết tụ lại thành quả hạnh này. Nếu tu sĩ dưới tam cảnh ăn vào, lập tức đột phá một đại cảnh giới cũng chẳng phải điều không thể.