Chương 47

Sau Khi Đọa Thiên, Ta Thức Tỉnh Huyết Mạch

undefined 07-03-2026 22:10:26

Gió lạnh thổi vù vù, linh quang bùng lên từ đỉnh núi xuyên qua làn sương mù, không ngừng khuấy động phong vân. Ngay tại nguồn phát ra sát khí, sương mù đỏ sậm bao phủ bốn phía dày đặc không một kẽ hở, áp lực nặng nề đến mức khiến người ta gần như không thở nổi. Lúc tiến lại gần Đại Hạ Long Tước, thân thể Trần Vân Khởi cuối cùng đã đạt tới cực hạn. Trên trán hắn nổi đầy gân xanh, dưới áp lực hung bạo đánh tới trước mặt, hắn buộc phải quỳ một chân xuống. Thanh hung đao như Đại Hạ Long Tước, nào phải ai cũng dễ dàng tiếp cận được. Cơ thể Cơ Dao nhẹ nhàng đáp xuống đất. Đã đến được nơi đây, nàng không cần Trần Vân Khởi phải cõng mình đi tiếp. Trong màn sát khí dày đặc của Đại Hạ Long Tước, Thiên Đạo cũng bị che đi một phần cảm ứng, áp chế trên người Cơ Dao vì thế cũng giảm nhẹ đi ít nhiều. Linh lực ở đầu ngón tay lóe sáng, Cơ Dao tiện tay vẽ một vòng tròn dưới đất, vừa khéo bao quanh Trần Vân Khởi lúc này đã sức cùng lực kiệt ở bên trong. "Nếu không muốn chết, thì đừng bước ra ngoài." Nàng lạnh nhạt mở miệng. Nể mặt hắn đã làm người thay mình đi tới đây, nàng giữ lại cho hắn một mạng. Nhưng nếu hắn không biết điều chạy loạn, chết ở nơi này thì cũng là tự chuốc lấy. Trần Vân Khởi cúi đầu nhìn xuống vòng sáng dưới chân, ngoan ngoãn rụt người lại chính giữa. Hắn từ trước đến nay luôn rất quý trọng cái mạng nhỏ của mình. Sau khi an trí xong Trần Vân Khởi, Cơ Dao ngước mắt nhìn sâu vào vùng tràn ngập sát khí, ánh mắt phía dưới tấm mũ sa bình thản không chút gợn sóng. Nàng bước tới, thân hình thoáng chốc đã xuất hiện ngoài vài trượng, nhanh chóng bị sát khí hoàn toàn nuốt chửng. Cũng chính vào thời điểm chìm vào sát khí, nàng không cần tiếp tục che giấu khí tức, giả vờ làm một người phàm nữa. Sương mù đỏ sậm cuồn cuộn kéo đến, như muốn lập tức nuốt chửng nàng, nhưng chẳng thể nào tiến vào phạm vi ba thước quanh người nàng được. Thanh Đại Hạ Long Tước dường như cảm nhận được khí tức nguy hiểm từ nàng, thân đao phát ra tiếng rung động, sóng âm vô hình từng chút lan ra, khiến sát khí chung quanh cũng theo đó rung chuyển dữ dội. Giữa vùng sát khí nồng đậm như vậy, nếu là tu sĩ cảnh giới thấp mà không ai bảo vệ, e rằng đã sớm bị sát khí xâm nhập, thần trí mơ hồ, chìm vào những ảo giác khó lường. Vốn dĩ thanh khí do Thần tộc lưu lại trong Bất Tư Quy rất có ích với tu sĩ, nhưng bởi vì xen lẫn với trọc khí từ Ma tộc, mà trọc khí lại kích thích ác niệm, khiến tâm trí hỗn loạn, vì vậy ít tu sĩ nào dám hấp thụ. Thế nhưng, sát khí và trọc khí mà nhân tộc luôn coi như lũ lụt hay mãnh thú đáng sợ kia lại chẳng gây được chút ảnh hưởng nào đến Cơ Dao. Sương mù đỏ máu ngưng tụ giữa không trung thành một con hung thú dữ tợn, gầm lên một tiếng, lao thẳng về phía nàng. Nhưng vừa mới đến trước mặt Cơ Dao, thân thể con thú kia tức khắc vỡ tan, hóa thành sương mù vô hình tan biến. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Cơ Dao đã xuất hiện trước thanh hung đao đang bị phong ấn kia. Nàng không còn áp chế linh lực trong cơ thể mình nữa, uy áp thuộc về cảnh giới tiên nhân lập tức lan tỏa, trực tiếp đối đầu với Đại Hạ Long Tước mà hoàn toàn không hề rơi vào thế yếu. Pháp khí mà Long Tước Sứ dưới trướng Ma Quân sử dụng năm xưa, từ sau trận đại chiến thần ma đã biến mất không còn tung tích, hóa ra là lưu lạc ở nhân gian. Tuy tiên cốt Cơ Dao đã vỡ nát, nhưng Đại Hạ Long Tước vốn đã tổn hại nghiêm trọng trong trận đại chiến thần ma, lại bị phong ấn ở đây cả ngàn năm, sớm đã không còn hung uy như xưa, hai bên đối kháng cũng chỉ ngang tài ngang sức. Dưới uy áp của Cơ Dao, thân đao run rẩy, Đại Hạ Long Tước không khỏi lộ ra dáng vẻ sợ hãi. Mất đi chủ nhân, Đại Hạ Long Tước cuối cùng vẫn không thể khôi phục lại vinh quang ngày trước. Cơ Dao nâng tay lên, không còn Đại Hạ Long Tước ngăn cản, sát khí ngập trời như đàn chim bay về tổ, điên cuồng tràn vào thân thể nàng. Dưới sự va chạm mãnh liệt của sát khí, phong ấn vốn đã xuất hiện vết nứt bên trong cơ thể nàng lúc này lung lay sắp vỡ. Hai mắt Cơ Dao hóa thành một màu đen tuyền đặc quánh không thể tan được, thanh khí và trọc khí dưới chân nàng đan xen vào nhau tạo thành từng vòng xoáy. Sát khí tràn qua kinh mạch đã tan vỡ, đau đớn chẳng khác gì rút gân lóc xương, nhưng trên mặt Cơ Dao không hề hiện chút cảm xúc nào. Muốn phá vỡ phong ấn huyết mạch mà Thiên Đế lưu lại trong cơ thể, đây là biện pháp duy nhất. Khác với nhân tộc, sức mạnh của Thần và Ma hai tộc là trời sinh đã định, bản chất việc tu hành của họ chính là giải phóng sức mạnh được phong ấn bên trong huyết mạch. Phương thức tu luyện của Ma tộc là hấp thu sát khí, đánh thức đồ đằng trong huyết mạch, từ đó thức tỉnh thiên phú trời sinh. Trong truyền thuyết, Cửu U nhất tộc mạnh nhất Ma tộc, trời sinh đã nắm giữ thiên phú mạnh nhất thuộc hàng thứ chín của Ma tộc, gọi là Hỗn Độn. Để thiên phú Hỗn Độn không còn tái hiện thế gian, sau khi Cơ Dao, huyết mạch cuối cùng của Cửu U thị, bị đưa lên Cửu Tiêu Thần Vực, Thiên Đế của Quân Thiên thị đã đích thân phong ấn huyết mạch Ma tộc trong người nàng, giao cho Cơ thị thay ngài nuôi dạy. Đến khi nàng nhảy xuống Đọa Tiên Đài, mũi tên vốn định đoạt mạng nàng của Cơ Trọng Minh, lại vô tình khiến phong ấn do Thiên Đế Quân Thiên thị thiết lập xuất hiện một vết nứt. Mà lúc này, Cơ Dao muốn dùng sát khí hoàn toàn phá tan phong ấn trong cơ thể, mới có thể khôi phục thân phận Ma tộc. Tiên lực và sát khí trong cơ thể giao tranh dữ dội, xem thân thể Cơ Dao như một chiến trường. Đây vốn là hai loại sức mạnh đối lập tuyệt đối trên đời, khó có thể dung hòa. Sâu bên trong cơ thể, vết văn Nhật Diệu màu vàng kim vốn đã khuyết thiếu từ trước, giờ đây bị sát khí không ngừng quấn quanh, ánh sáng ngày càng ảm đạm đi. Không biết bao lâu sau, đường vân màu vàng kim rốt cuộc cũng hoàn toàn tối lại, theo một tiếng vang giòn giã, phong ấn mà Thần tộc lưu lại trong người Cơ Dao cuối cùng hoàn toàn vỡ nát. Luồng khí đen đặc cuồn cuộn trào ra, chỉ trong thoáng chốc đã lan khắp cơ thể nàng. Cơ Dao nhìn thấy, sau khi đường vân Nhật Diệu vỡ vụn, trong cơ thể nàng hiện ra một đồ đằng mờ nhạt. Đồ đằng đó được cấu thành từ mấy ngôi sao, lặng lẽ lưu chuyển giữa bầu trời đêm mênh mông vô tận, nhưng không có ngôi sao nào phát sáng. Nàng vẫn cần thêm nhiều sát khí hơn nữa, dùng sát khí để thắp sáng đồ đằng này. Thứ sát khí hung ác mà nhân tộc vô cùng khiếp sợ lại chính là nguồn sức mạnh của Ma tộc. Toàn thân Cơ Dao bị sát khí đỏ tươi bao phủ, nàng gần như tham lam hấp thu những luồng sát khí này, hoàn toàn không để ý tới cảm giác đau đớn tột cùng truyền đến từ kinh mạch, xương cốt. Ngay thời khắc ngôi sao đầu tiên trong cơ thể nàng được thắp sáng, một luồng khí tức khác đột nhiên xuất hiện trong phạm vi cảm nhận của nàng. Giữa luồng sát khí cuồn cuộn, Cơ Dao ngước mắt lên, xuyên qua lớp voan mỏng trên mũ, bắt gặp ánh mắt hơi ngẩn ngơ của thiếu niên kia. Đây là lần thứ hai nàng gặp Tạ Hàn Y.