Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi
undefined19-01-2026 00:16:27
Nhưng hai chị em ôm sát lấy nhau, chia sẻ chút hơi ấm, mặc nguyên quần áo mà ngủ.
Vì đi ngủ sớm nên gần 4 giờ sáng, Tô Nguyệt đã tỉnh giấc.
Tô Tinh vẫn còn đang ngủ say.
Cô kéo nốt phần chăn của mình đắp lên cho em gái rồi nhẹ nhàng rời khỏi giường, chuẩn bị làm bữa sáng.
Tầm 5 giờ trời sẽ hửng sáng, giờ mới hơn 4 giờ nhưng ngoài trời đã bắt đầu lấp ló ánh sáng mờ đầu ngày.
Thi thoảng bên ngoài vang lên tiếng bước chân, tiếng trò chuyện lẫn trong gió.
Những người siêng năng đã bắt đầu đi nhặt phế liệu từ lúc này rồi.
Tô Nguyệt cũng định tranh thủ đi sớm.
Cô lấy thêm 1/4 chiếc lá mã đề, nấu thành canh như tối qua, sau đó rót một nửa bình giữ nhiệt để mang theo.
Phần còn lại để dành cho Tô Tinh ăn sáng và trưa.
Cô ngồi xuống mép giường, nhẹ vỗ lên người em gái:
"Tinh Tinh, chị ra ngoài đây. Ở nhà nhớ cẩn thận, trong nồi có đồ ăn sáng và trưa, nhớ ăn hết nhé."
Nghe chị gái nói muốn ra ngoài, Tô Tinh lập tức mở mắt.
"Chị nhớ giữ an toàn nha, không tìm được gì cũng không sao, về sớm một chút nhé!"
Tô Nguyệt mỉm cười gật đầu, dịu dàng xoa đầu em, rồi lấy đồ đạc chuẩn bị ra cửa.
Bên ngoài gió lạnh buốt da, trên đường đã có không ít người đội mũ, quấn khăn kín người, tất tả đi nhặt đồ.
Hôm nay, Tô Nguyệt vẫn định đến khu đất dại hôm qua, tìm xem còn gì có thể ăn được không.
Trên đường, người qua lại lác đác trò chuyện với nhau bằng giọng nhỏ.
Tô Nguyệt cố ý lắng nghe.
"Không phải chứ, cậu không thấy bên đó đông nghịt người đang đi thu nhặt à? Cậu rốt cuộc có đi không?"
"Tôi không đi đâu. Quả ngân hạnh có tính ăn mòn, ăn nhiều còn ngộ độc, không đáng. Thà qua rừng táo gai phía đông tìm vận may còn hơn."
"Rừng táo gai đó toàn sâu biến dị, cậu cũng gan thật."
Tiếng đối thoại lặng lẽ ấy len vào tai Tô Nguyệt.
Cô khẽ nhíu mày, trong lòng khẽ động.
Dị năng hệ mộc của cô từ sau khi tới thế giới này đã quay về trạng thái sơ cấp, chỉ có thể triệu hồi ra những sợi dây leo cỡ ngón tay. Nhưng uy lực thì vẫn còn.
Dây leo ấy mọc đầy gai nhọn, còn mang theo chút độc tính.
Dựa vào ký ức của thân xác này về sâu biến dị, với năng lực hiện tại của cô, vẫn có thể giết chết vài con.
Thời gian gấp rút, nếu chỉ loanh quanh tìm lá cỏ thì không phải cách lâu dài. Đợi mấy hôm nữa tìm được cách vận chuyển số lượng lớn đồ ăn về, cô cũng sẽ thử đến rừng táo gai một chuyến.
Nếu có thể tìm được quả táo gai ăn được hay cả sâu biến dị có thể dùng làm thực phẩm thì càng tốt. Dù không có, hái được ít lá cây cũng là một kiểu thu hoạch.
Người đi nhặt nhạnh ở đây đa phần đều đi theo nhóm hai ba người, có khi là người thân, có khi là bạn bè hoặc cộng sự.
Đi cùng nhau vừa để hỗ trợ, vừa để tránh bị cướp đồ.
Người đi lẻ như Tô Nguyệt không phải không có, chỉ là rất hiếm.
Nếu thật sự không ổn, cô sẽ cân nhắc tìm một người đồng hành đáng tin. Dị năng của cô không thể để lộ, một khi bị cướp mà phải đánh nhau, với thân thể yếu ớt hiện tại, cô chắc chắn không thể chống nổi.
Lần trước có tên mặt sẹo đã cướp đồ của cô còn đâm cho một nhát, là kẻ du côn nổi tiếng sống ở phía tây khu tị nạn.
Hừ, đợi khi nào dị năng mạnh hơn chút, cô nhất định sẽ xử lý hắn ta.
Nghĩ tới đây, cô đã đi tới bãi cỏ hoang.