Chương 41

Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi

undefined 19-01-2026 00:16:24

"Đừng lo. Cậu mang đồ của tụi mình, vòng qua hướng cũ rồi chờ tớ ở đó." Tô Nguyệt buộc chặt miệng bao tải bằng dây thừng, trao cho Tống Tri Tri. "Hả? Cậu định làm gì thế?" Tô Nguyệt lôi ra một con dao nhỏ bằng mảnh sắt, cười cười: "Hoặc là cậu ở lại dụ chuột cho tớ, để tớ vào trong hang xem có gì giá trị khiến chúng phải canh giữ vậy. Cậu chọn đi." Tống Tri Tri nghe xong lập tức xua tay liên tục: "Tớ... tớ trông đồ chờ cậu là được rồi!" Tô Nguyệt gật đầu, đưa bao tải và mấy dụng cụ cho Tống Tri Tri, bản thân chỉ giữ lại một túi vải nhỏ. Cô cũng không sợ Tống Tri Tri ôm đồ bỏ chạy, trong bao chỉ có ba bốn củ có vẻ ăn được, chưa đủ để người ta phản bội. Tống Tri Tri dặn đi dặn lại phải cẩn thận, rồi nhanh nhẹn vác đồ của cả hai vòng đường xa rời khỏi khu vực. Cô ấy không tiếp tục khuyên can nữa, ở khu tị nạn này, rất nhiều người liều mạng chỉ để được sống. Ai cũng có lý do để mạo hiểm, nên cô ấy tôn trọng lựa chọn của Tô Nguyệt. Cả vùng chỉ còn lại một mình Tô Nguyệt. Xung quanh là đồi núi, cây cối rậm rạp tạo thành một vành chắn tự nhiên, che khuất khu đất nhỏ này khỏi những khu đào khoai khác, cực kỳ kín đáo. Chắc vì vậy mà chuột mới chọn chỗ này làm hang ổ. Phải ra tay thật nhanh. Xác định không còn ai ở gần, Tô Nguyệt chạy thẳng tới hang chuột, triệu hồi hai nhánh dây leo to khỏe, cắm sâu xuống đất rồi nâng người mình lên cao chừng nửa mét. Sau đó cô điều khiển một nhánh leo khác chui vào hang chuột. Ngay lập tức, dây leo bị cắn xé điên cuồng, bầy chuột lao ra, tranh nhau bảo vệ tổ, miệng "chít chít" ré lên về phía Tô Nguyệt. Nhưng vì cô ở trên cao, bọn chuột không với tới, đành quay sang cắn xé mấy dây leo đang đỡ lấy cô. Tô Nguyệt dùng dây leo buộc mảnh dao sắt và con dao mỏ gà vào, rồi điều khiển chúng đâm thẳng vào đám chuột đang quây dưới chân. Đâm con nào, chết con đó. Chẳng mấy chốc, quanh chỗ cô treo lơ lửng đã có một vòng xác chuột chất đống. Trong lúc tiêu diệt chuột, cô không quên "đột nhập", nhân lúc bọn chuột kéo ra hết, cô điều khiển dây leo luồn sâu vào hang tìm kiếm. Chẳng bao lâu sau, kéo ra được hơn chục con chuột con mới sinh, hồng hồng mềm oặt! Xác định đám chuột đã bị diệt sạch, Tô Nguyệt mới thu lại dây leo, thả mình từ trên cao xuống đất. Cô dùng dây leo quét quanh một lượt, moi ra được mấy hạt ngô và cả một ít hạt giống không rõ loại gì, hạt nào hạt nấy to cỡ đồng xu. Từ lúc bắt đầu đến giờ mới chỉ ba phút trôi qua, cô đã cướp sạch chiến lợi phẩm từ bầy chuột. Tô Nguyệt nhét mấy con chuột con hồng hồng vào túi vải. Chúng còn nhỏ, chưa biết bò, chỉ biết quẫy người, lăn qua lăn lại. Còn mấy con chuột lớn, cô lôi vào trong rừng, dưới một gốc cây to, lần lượt moi tinh hạch trong đầu từng con ra. Sau đó cô còn lột da chuột, lặp lại động tác lấy tinh hạch một lượt nữa. Thời kỳ tận thế, để sống sót, Tô Nguyệt chẳng ít lần phải ăn chuột, việc lột da đã sớm thành thạo. Đo thử mức phóng xạ trên mấy con chuột lớn, bất ngờ phát hiện có hai con đạt chuẩn ăn được! Cô vội ngắt một chiếc lá lớn, bọc thịt hai con chuột lại rồi nhét vào túi. Chuột con trong túi có lẽ ngửi thấy mùi quen thuộc, bắt đầu rúc rích, chen chúc về phía chỗ thịt chuột. Thở dài một tiếng, cô chỉ có thể trách cái thế giới quái quỷ này.