Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi
undefined19-01-2026 00:16:28
Đau!
Toàn thân Tô Nguyệt ướt đẫm mồ hôi, môi khô nứt, trắng bệch.
Đây đã là năm thứ ba Tô Nguyệt vật lộn giữa tận thế, lúc này cô đang rơi vào giai đoạn suy kiệt sau khi thức tỉnh dị năng. Nếu sống sót, cô sẽ có thêm một năng lực mới.
Nhưng còn chưa kịp tỉnh lại...
Bạn trai cô, Hàn Diên, đã thẳng tay ném cô vào giữa bầy xác sống.
Thời kỳ suy yếu khiến cơ thể không thể cử động, nhưng đầu óc của Tô Nguyệt vẫn tỉnh táo.
Tô Nguyệt chỉ có thể tuyệt vọng cảm nhận từng cú cắn xé, từng âm thanh rợn người khi máu thịt bị xé rời.
Tên đàn ông khốn kiếp ấy, nếu không có cô thì làm sao hắn ta sống đến ngày hôm nay!
Cô hận đến mức chỉ muốn lao tới cắn chết hắn ta, tiện thể cắn chết luôn con người mù quáng vì tình khi xưa của mình.
Nhưng cô chẳng thể làm gì, chỉ có thể chờ cái chết dần ập đến.
Khi cơn đau như muốn nuốt chửng cả ý thức, sinh mệnh sắp cạn kiệt, giữa tiếng gào rú của lũ xác sống, cô nghe thấy một tiếng gọi yếu ớt.
"Chị ơi!"
Tiếng gọi ấy càng lúc càng rõ, trước mắt cô xuất hiện một luồng sáng trắng.
"Chị! Đừng chết! Chị ơi!"
Trái tim Tô Nguyệt bỗng đập dồn dập. Một loạt ký ức xa lạ tràn vào tâm trí, những hình ảnh về phóng xạ, thức ăn, dân tị nạn... và cả một cô em gái.
Ánh sáng trắng chói lòa, Tô Nguyệt mở mắt, hít mạnh một hơi không khí.
Mình... chưa chết?
Đây là đâu?
Trước mắt không phải bầy xác sống, mà là một căn lều rách nát. Tia sáng chói kia chỉ là ánh mặt trời lọt qua lỗ thủng trên mái.
Một bé gái gầy gò đang gục đầu trên đùi cô, khóc nức nở.
Vừa khóc, con bé vừa khẩn thiết gọi: "Chị ơi! Đừng chết... xin chị đấy!"
Tô Nguyệt chậm rãi nhận ra, cô đã xuyên không, những ký ức vừa rồi chính là của thân thể này.
Đây là thế giới hoang mạc, còn bé gái kia chính là em ruột của "nguyên chủ", tên Tô Tinh.
Ở đây không có xác sống, nhưng tồn tại thứ còn đáng sợ hơn: phóng xạ.
Con người đều bị ảnh hưởng ở mức độ khác nhau, nhiều người mắc hội chứng nhiễm xạ, tuổi thọ hiếm khi vượt quá 40.
Động thực vật cũng biến dị, mang độc phóng xạ, phần lớn không thể ăn.
Trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, người ta chế tạo ra lưới chống phóng xạ và xây ba loại thành phố an toàn cấp A, B, C để người giàu sinh sống.
Còn những kẻ nghèo như nguyên chủ bị gạt ra ngoài, trở thành dân lưu lạc, sống chen chúc trong vùng phóng xạ cao, dựa vào nhặt nhạnh để tồn tại.