Chương 15

Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi

undefined 19-01-2026 00:16:26

"Tinh Tinh, nếu tối nay chị chưa về, em cứ ăn tạm chút canh nhé. Chị đi hái ít bông lau, có thể sẽ về muộn." Tô Tinh ngoan ngoãn gật đầu. "Chị mang theo một ít đi mà..." "Không cần đâu, chị quay về sớm thôi." Ngoài chiếc túi vải nhỏ mang theo thường ngày, lần này Tô Nguyệt còn xách theo một chiếc bao tải to để đựng bông lau. Chiếc chăn duy nhất trong nhà đã vón cục cứng ngắc, chẳng còn giữ được hơi ấm, phải nhét thêm lớp bông mới thì mới dùng được qua mùa đông. Ra khỏi cửa, tay xách túi vải, lòng cô tràn đầy hy vọng về những ngày sắp tới. Tuy nghèo thật, nhưng cô tin chỉ cần hai chị em đồng lòng, cuộc sống nhất định sẽ ngày một khấm khá hơn. Trên đường đi, Tô Nguyệt vừa bước vừa kín đáo quan sát người xung quanh, lắng nghe những lời bàn tán râm ran bên tai. "Mùa đông sắp đến rồi, thú triều cũng gần kề, không biết năm nay đội săn thú còn tuyển người không?" "Sao lại không, mấy năm trước ai tới cũng nhận cả. Có điều việc đó là treo đầu trên lưng đấy." "Hừ, đầu treo lưng còn hơn là chết đói." "Nói cũng phải." Thú triều. Tô Nguyệt đã từng nghe qua, nhưng nguyên chủ chưa bao giờ tham gia, toàn là nghe người ta kể lại. Nghe nói thú triều thường xuất hiện vào đầu đông và đầu xuân. Đầu đông là thú triều nhỏ, đầu xuân mới là thú triều lớn. Mỗi khi đến mùa thú triều, các thợ săn sẽ tập hợp thành đội, tiến về vùng phòng thủ phía trước để săn giết thú biến dị. Những ai muốn đi theo chỉ cần nộp ít tiền là được, nhưng các thợ săn chỉ chịu trách nhiệm dẫn đường, không ai cam đoan an toàn cho ai cả. Đi rồi thì mặc kệ sống chết. Chết thì biến thành thức ăn mùa đông cho thú, sống sót mới có cơ hội theo xe trở về. Gặp may có thể thu được tinh hạch năng lượng cao, thậm chí là thịt thú biến dị có thể ăn được. Nhưng hiện tại, thú triều vẫn còn cách một thời gian. Đường đến khu lau sậy bên sông đã được người ta giẫm thành lối mòn, dễ đi hơn nhiều. Chẳng bao lâu, cô đã đến nơi. Bên trong khu lau có không ít người cũng đang tranh thủ thu gom bông lau, phần lớn là để độn áo đông hoặc thay chăn mới. Lau năm nay đã biến dị, thân cao lớn, dày rậm nhưng lại sinh trưởng rất tốt, dẫu bị nhiễm phóng xạ nhiều hay ít đều có thể sử dụng được. Tô Nguyệt chọn một góc khá sâu trong đám lau, cách xa đám đông, rồi mở bao tải bắt đầu làm việc. Cô dùng dao con chặt từng cây lau, sau đó thu lấy phần bông ở ngọn. Ngoài ra, cô còn nhặt thêm ít thân lau mềm để sau này đan dép bông cho mình và Tinh Tinh. Lau là loại không cần kiểm tra, thu nhanh, xử lý cũng nhanh. Chẳng mấy chốc, cô đã chất đầy một bao tải, ép chặt lại cũng phải được hơn chục ký. Dù không thể so với bông thật, nhưng ít nhất cũng đủ để chống chọi qua mùa đông lạnh giá. Chỗ bông cô hái hôm nay chắc cũng đủ làm hai chiếc chăn dày. Trời đã gần 5 giờ chiều, những người đi nhặt bông cũng lần lượt thu dọn rời đi. Tô Nguyệt vừa buộc lại miệng bao định quay về thì bỗng nghe thấy một âm thanh nhỏ, trong trẻo vang lên từ phía lau sậy bên cạnh. Tiếng kêu khe khẽ, rất giống tiếng động vật non. Không lẽ là thú biến dị? Cô lập tức thả nhẹ bao tải xuống đất. Tay trái siết chặt con dao, cơ thể vào tư thế phòng bị. Tay phải triệu hồi dây leo, để nó len lỏi tách từng bụi lau về phía phát ra tiếng động.