Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi
undefined19-01-2026 00:16:28
Hiện tại là tháng 9, là tháng cuối cùng có thể nhặt nhạnh kiếm sống. Sang tháng 10, nhiệt độ sẽ rơi xuống cực thấp, phần lớn cây cối sẽ héo rũ nhanh chóng.
Vì thế người trong khu tị nạn đều tranh nhau sống còn, ánh mắt đỏ ngầu. Một cô bé yếu ớt như cô, trong mắt họ chẳng khác nào con cừu non chờ bị xẻ thịt.
Dù đã có năng lực tự chữa lành thì cô cũng không muốn lại trải qua cảm giác cận kề cái chết thêm lần nào nữa.
Tô Nguyệt đảo mắt tìm khắp nhà, cuối cùng mới lục được một mảnh sắt dài chừng sáu phân, có thể dùng làm vũ khí tạm thời.
Tô Nguyệt xé một mảnh vải từ chiếc áo cũ của mình, quấn chặt vào một đầu mảnh sắt mỏng.
Sau đó cô cầm lấy mảnh sắt, bước tới trước vật dụng bằng kim loại duy nhất trong nhà là cái nồi, áp đầu mảnh sắt chưa được quấn vải lên thành nồi, bắt đầu mài giũa.
Mảnh sắt này rất mỏng, chưa đến một milimet, nên việc mài sắc cũng không quá khó.
Chỉ một lúc sau, một lưỡi dao sắc bén đã lộ ra dưới ánh sáng mờ.
Tô Nguyệt cầm thử trong tay, lưỡi dao nhẹ, vừa vặn, khá ổn.
Lần này có "dao" trong tay, nếu gặp phải kẻ nào có ý đồ xấu... cô âm thầm cười lạnh, một nhát tiễn hắn ta đi đầu thai luôn, hừ!
Cô quay vào trong, gọi Tô Tinh dậy, nói sẽ ra ngoài tìm chút gì ăn.
Ban đầu Tô Tinh nhất quyết giữ chặt lấy cô, không cho đi. Nhưng đến khi thấy vết thương trên người chị gái đã biến mất, cô bé mới chịu buông tay.
"Thật tốt quá! Nhất định là cha mẹ đang phù hộ cho chị và Tinh Tinh rồi!"
Nghe vậy, lòng Tô Nguyệt chợt nhói lên. Cô khẽ gật đầu, xoa đầu Tô Tinh, nén lại cảm xúc đang dâng lên trong ngực.
Cô đội mũ, đeo khẩu trang, kéo chặt áo choàng rách nát lên người, xách theo chiếc túi vải cũ kỹ, chuẩn bị xuất phát.
"Tinh Tinh, nhớ kỹ."
"Em biết mà, phải khóa chặt cửa, nếu không phải chị thì nhất định không được mở."
Tô Tinh rất ngoan, lon ton chạy theo tiễn cô ra cửa.
Cô bé không có giày, đôi chân nhỏ dẫm lên nền đất lạnh buốt, đầy những vết nứt và tê cóng.
Tô Nguyệt vì phải ra ngoài nhặt phế liệu nên cũng chỉ có thể mang đôi dép rơm tả tơi, đôi giày duy nhất trong nhà, chỉ khi ra ngoài mới dám dùng đến. Nhặt phế liệu mà không có giày chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Vừa bước ra khỏi nhà, đây là lần đầu tiên cô thật sự được nhìn thấy thế giới bên ngoài trong thân thể này.
Không xa là một thành phố được bao quanh bởi bức tường thép cao lớn. Trên đỉnh tường còn thấp thoáng hiện lên một lớp kết giới hình bán cầu, đó chính là lá chắn năng lượng chống phóng xạ của thành phố C.