Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi
undefined19-01-2026 00:16:23
Chuột chết còn hơn mình chết.
Tô Nguyệt nhét luôn cả mấy tấm da chuột vào, sau đó xé một mảnh vải áo, bôi chút máu chuột lên rồi buộc vào cổ chân, trông y như thật, như thể cô vừa bị chuột cắn trong lúc chiến đấu.
Lũ chuột con có vẻ an tâm khi nằm cạnh thịt chuột, ngoan ngoãn không gây tiếng động nào.
Giờ phải giải thích với Tống Tri Tri thế nào đây?
Mặc dù sau hai ngày tiếp xúc, Tống Tri Tri không giống kiểu người vì lợi mà phản bội, nhưng Tô Nguyệt đã sớm hiểu rõ một điều: biết mặt không biết lòng.
Kiếp trước, bạn trai quen ba năm còn có thể đẩy cô vào đàn tang thi, huống hồ người chỉ mới quen mấy ngày.
Cô không dám dễ dàng tin ai nữa.
Nghĩ vậy, cô để chuột con và thịt chuột trong túi vải, trải rộng da chuột, giấu vào trong áo rồi dùng dây leo buộc lại cho chắc.
Tinh hạch thì nhét vào túi áo trong.
Cô hái thêm ít lá cây phủ lên mấy con chuột con, rắc ngô và hạt giống lên chỗ thịt chuột để che đi.
Nhìn sơ qua, chỉ thấy toàn là lá cây và ngô.
Lúc này cô mới đi tìm Tống Tri Tri.
Tống Tri Tri đã sớm đứng ngồi không yên, thấp thỏm lo lắng.
Người đồng hành nhặt rác hiếm hoi, lại từng cứu mạng mình, chẳng thể cứ thế mà mất đi được.
Mãi đến khi thấy bóng Tô Nguyệt từ xa, trái tim đang treo lơ lửng của cô ấy mới chịu thả xuống.
Nhưng vừa nhìn thấy tấm vải dính máu buộc ở cổ chân Tô Nguyệt, trái tim kia lại nhảy vọt lên.
"Cậu bị cắn à?"
Tống Tri Tri lập tức ngồi thụp xuống định xem vết thương, nhưng bị Tô Nguyệt đỡ lại.
"Không sao, tớ đã nặn hết máu độc ra rồi. Gần đó có ít bồ công anh, tớ cũng sơ cứu tạm thời, về rồi nói sau."
"Trời ơi, tớ nói cậu rồi mà, sao cứ phải liều mình xông vào hang chuột! Về phải đến trạm y tế ngay đấy!"
Tống Tri Tri không hề hỏi Tô Nguyệt thu được gì, thái độ rất chừng mực, lại thật lòng lo lắng cho cô.
"Để tớ vác bao của cậu cho, cậu vác bao của tớ đi, của tớ nhẹ hơn."
"Không cần đâu, tớ ổn, chỉ bị xước nhẹ thôi."
Tô Nguyệt đương nhiên ổn, vốn chẳng hề bị thương. Cô nhanh chóng xốc bao lên trước Tống Tri Tri, khiến đối phương chỉ biết thở dài bất lực.
"Thôi được rồi, nhưng nếu mệt thì nói nhé, tớ vác giúp."
Lúc này mọi người đều đang trên đường quay về, hai người cũng chen vào dòng người, vừa đi vừa nghỉ, mãi đến 5 giờ chiều mới về tới khu tị nạn.
Vừa đến nơi, Tống Tri Tri không như mọi lần lập tức tạm biệt mà dặn Tô Nguyệt:
"Nhớ khử trùng xong thì qua nhà tớ một chuyến nhé."
"Tớ trồng mấy bụi ngải cứu, thứ này không cần đo phóng xạ. Cậu vừa tiếp xúc với chuột, có khi còn dính vi khuẩn."
"Qua trạm y tế xong thì tới nhà tớ đào một bụi mang về, đốt lên hun qua một lượt, sát khuẩn cho chắc."
Tô Nguyệt nghe vậy, trong lòng bỗng thấy ấm áp.
Những người như bọn họ, một mình ra ngoài nhặt phế liệu kiếm sống, chắc chắn trong nhà chẳng có ai để dựa vào. Cũng vì thế mà thường chẳng ai dễ dàng nói cho người khác biết chỗ mình ở.
Nhà đã nghèo, lại càng không thể chủ động chia sẻ vật tư với người khác.
"Được."
Tô Nguyệt vác đồ quay về nhà, vừa về đến nơi, thiết bị kiểm tra liền hiện lên tin nhắn từ Tống Tri Tri.
[Vị trí]
[Tô Nguyệt, đây là địa chỉ nhà tớ, sau khi khử trùng xong thì nhớ ghé qua nhé. ]
[Được. ]
Thật ra những người lớn lên trong khu tị nạn, từ nhỏ đã sống trong môi trường như vậy, nếu không bị thương ngoài da thì vi khuẩn từ chuột cũng chẳng có gì đáng ngại.