Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi
undefined19-01-2026 00:16:23
Tống Tri Tri trông chẳng vui vẻ gì, rõ ràng là không ưa nổi kiểu người như dì Dương.
"Nhà cháu mới dọn về, đồ đạc còn chưa sắp xếp xong, nên không mời dì vào được đâu."
"Không sao mà, đã là hàng xóm thì khách sáo gì. Sạch hay không sạch chẳng quan trọng."
Vừa nói, dì Dương vừa lắc lư mông định chen thẳng vào trong nhà xem cho bằng được.
Thật là... mất mặt đến mức này rồi sao.
Trước kia lúc hai chị em Tô Nguyệt thành trẻ mồ côi, gặp khó khăn trăm bề, chẳng thấy bà ta ra tay giúp đỡ. Ngược lại còn hở tí là tìm cách moi móc, hòng lấy nốt chút đồ còn sót lại trong nhà họ.
Giờ lại dám mở miệng gọi là "hàng xóm", đúng là chẳng biết xấu hổ là gì.
"Ôi chào, dì Dương cũng có ở đây à!"
Tô Nguyệt tươi cười tiến lại gần.
Với loại người như này, chỉ có thể dùng ác trị ác.
Vừa thấy hai chị em Tô gia, dì Dương lập tức cụp mắt, cụp mày, lí nhí đáp một tiếng "Ừm."
Tô Nguyệt bước lên, chủ động nắm tay bà ta:
"Dì ơi, nghe bảo mấy hôm nay dì đi nhặt được đồ gì tốt lắm đúng không? Cho cháu xem với, nhặt ở đâu thế ạ?"
Thật ra Tô Nguyệt chẳng biết bà ta nhặt được cái gì.
Nhưng với cái tính của dì Dương, nhặt được cục đá bà ta cũng coi là báu vật.
Chẳng cần quan tâm thật giả, cứ nói vậy là bà ta tự khắc bị dắt mũi.
"Ối dào, có gì tốt đâu, ai đồn vớ vẩn thế chứ!"
Dì Dương lén gỡ tay Tô Nguyệt ra, nhưng cô lại vờ như không để ý, tay này bị hất ra thì tay kia lại vòng lên nắm tiếp.
Muốn né cô à? Không dễ thế đâu. Hôm nay cô cho bà ta nếm thử cảm giác bị làm phiền là như thế nào.
Nhưng rõ ràng nếu để bà ta cứ tiếp tục lởn vởn ở đây, thì chẳng mấy chốc mọi chuyện trong nhà mình đều bị soi ra hết, từ việc nuôi động vật đến trồng rau trồng củ. Có bà ta quanh quẩn, làm gì cũng chẳng yên thân được.
"Ôi, cháu nghe dì Triệu nói đấy ạ! Nhưng cháu thì không tin đâu, cháu nghĩ chắc dì không như lời bà ấy kể."
Dì Triệu chính là dì ruột của Triệu Tình, sống chếch đối diện nhà dì Dương. Hai bà này ngày nào cũng tụ lại tám chuyện, bới móc người ta nhặt được gì, y như một cặp song tấu lắm mồm.
Vừa nghe nhắc đến dì Triệu, dì Dương như bị dẫm trúng đuôi, mắt nheo lại, giọng bỗng cao vút lên:
"Cái gì? Cái mồm bà ta đúng là ăn no rửng mỡ! Toàn nói bậy bạ!"
"Vâng, cháu biết mà, cháu chẳng tin đâu."
Dì Dương tức tối quay đầu bỏ đi, nhìn hướng thì chắc là sang nhà dì Triệu tính sổ rồi.
"Trời đất ơi, cái bà đó là ai thế? Vừa thấy mặt đã đòi chui vào nhà tớ luôn rồi."
Tống Tri Tri bước nhanh ra, kéo tay Tô Nguyệt, rồi cúi xuống, định nựng má Tô Tinh:
"Woa! Đây là em gái cậu hả? Gọi một tiếng chị nào ..."
Tô Tinh giật mình nép hẳn sau lưng Tô Nguyệt.
Không xong rồi, điều mình lo lắng cuối cùng cũng xảy ra.
Tô Tinh ở nhà một mình quá lâu, không quen tiếp xúc với người lạ, lại càng không thích làm quen với ai cả.
Vậy thì không ổn rồi.
"Tinh Tinh, đây là bạn tốt của chị, cũng là hàng xóm mới của chúng ta. Sau này cũng là chị gái của em đấy."
Tô Tinh gật đầu, nhỏ giọng gọi một tiếng "chị".
"Không sao đâu, trẻ con mà, rồi sẽ quen thôi."
"Vào đi, đồ ăn làm xong cả rồi, chỉ chờ hai chị em tới nữa là đủ mâm!"
Dưới sự tiếp đón nhiệt tình của Tống Tri Tri, hai chị em được mời vào nhà.