Chương 34

Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi

undefined 19-01-2026 00:16:24

Nhưng sau khi tiến hóa, loài sâu bọ này lại có thêm một đặc tính chết người, lúc bị giẫm chết, chúng sẽ phóng ra những sợi lông độc siêu nhẹ, chỉ cần một cơn gió thoảng cũng đủ để chúng bay khắp nơi. Sâu bọ chết càng nhiều, lông độc trong không khí càng dày đặc. Chẳng bao lâu đã có người trúng độc, hét thảm lên. Tô Nguyệt không vội giết sâu, mà tập trung vào mục tiêu, gã đàn ông mặt đầy sẹo. Cô âm thầm bám theo, nhưng gã dường như rất cảnh giác, liên tục quay đầu dò xét. Không muốn gây sự chú ý, Tô Nguyệt quyết định dùng cách khác. Núp sau gốc táo dại lớn, đảm bảo chỉ có gã nhìn thấy mình, cô cố ý lấy ra một viên nang, bỏ vào miệng nuốt gọn. Rồi lại lấy thêm một viên nữa nuốt ngay. Sau đó còn vỗ vỗ túi áo, tỏ vẻ bên trong vẫn còn đầy. Quả nhiên, cô cảm nhận được ánh mắt gã bắt đầu dính chặt lên người mình. Hừ... cắn câu rồi. Cô cố tình đi về phía chỗ hẻo lánh, giả vờ sợ sâu bọ đến mức tránh xa đám đông. Gã mặt sẹo thấy cô tách đoàn, mắt lóe lên sự tham lam, lập tức bám theo. Con bé này nhìn có vẻ yếu ớt, ai ngờ lại có của quý trên người. Biết đâu còn nhiều viên nang hơn nữa. Trong khu rừng này, chết thêm một người cũng chẳng ai quan tâm... Gã vừa nghĩ vừa tiến lại, hoàn toàn không nhận ra Tô Nguyệt đã tháo găng tay. Ngay khi hắn ta định ra tay, cô xoay người thật nhanh, vung dây mây trong tay. Đầu dây nhọn hoắt gắn kim độc, lao thẳng về phía gã. "Con mẹ nó! Quái vật!" Gã chửi thề, xoay người bỏ chạy. Nhưng làm sao nhanh bằng dây mây của cô. "Phập!" Dây quấn chặt quanh thân hình đen vạm vỡ, kim độc cắm sâu vào da thịt. Cơn tê dại lan khắp tứ chi, gã gần như mất hết sức lực. "Tha... tha cho tôi! Cô là cái gì vậy? Xin cô..." Hắn ta hoảng loạn nhìn cô gái đang từ tốn bước lại gần. Tô Nguyệt rút ra con dao mỏ gà vừa lấy được. "Thế nào? Còn muốn cướp đồ của tôi không?" Giọng nói trong trẻo rót vào tai gã lại như âm thanh đến từ địa ngục. Gã lắc đầu liên tục, lắp bắp cầu xin, thậm chí sợ đến mức tiểu ra quần. "Vậy thì... dùng anh để mở lưỡi dao này." Lưỡi dao lạnh lẽo không chút do dự đâm thẳng vào cổ họng gã, rồi rút ra. Máu phun xối xả, loang đỏ mặt đất. Tô Nguyệt bình thản dùng vạt áo hắn ta lau sạch máu trên dao, lục soát túi, chỉ có mấy viên tinh hạch nhỏ và một chai canh rau đen ngòm. Cô lấy tinh hạch, tiện tay cầm luôn con dao của hắn ta, dù sao có còn hơn không. Giống như gã nghĩ, trong lúc này, cái chết của một người chẳng ai bận tâm. Quay lại chỗ mọi người, cô lập tức hòa vào nhóm đang giết sâu. Ai nấy đều căng thẳng tập trung, chẳng ai để ý đến việc cô từng rời đi. Ngoại trừ một ánh mắt. Cô quay đầu lại, vừa vặn chạm phải ánh nhìn ấy, chủ nhân là một người phụ nữ xinh đẹp. Tim Tô Nguyệt khẽ giật thót. Cô gái đẹp ấy bắt gặp ánh mắt cô thì giả vờ như không có chuyện gì, cúi đầu xuống. Nhưng Tô Nguyệt biết, cô ta đã nhận ra. Chỉ là... gã đàn ông mặt đầy sẹo kia và cô ta dường như không phải một phe, cũng chẳng phải người cùng đường. Đã vậy, đối phương không vạch trần, thì mình cũng chẳng cần làm rối thêm, cứ vừa đi vừa quan sát đã. Trước tiên, vẫn phải xử lý đám sâu trước đã. Xung quanh, nhiều người bị lông độc của bọn chúng đâm phải, đau đến mức phải bỏ chạy khỏi rừng.