Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi
undefined19-01-2026 00:16:23
Tiếc là, trong đám chuột con bắt được chỉ có ba con cái, còn lại hết thảy đều là đực!
Thôi kệ, nuôi lớn rồi đem nướng cũng được.
Đám da chuột mà cô lột được, định bụng bán sạch.
Da quá nhỏ, may thành đồ vừa tốn công vừa không bền, thà đem bán đi lấy mấy món cần thiết trước mắt còn hơn.
Dù sao trong nhà cũng có áo bông rồi.
Trưa hôm đó, ăn xong cháo ngô với bánh quy, cô dắt Tô Tinh đến cửa hàng Huệ Hữu.
Dì Vương thấy đống da chuột thì không khỏi sững người, dao cắt để lại vết rõ ràng, khiến cô ta âm thầm giật mình, nhưng cũng không hỏi nhiều.
Da chuột nhiều như vậy, bán được 4000 đồng.
Tô Nguyệt dùng một nửa số tiền mua nến và hai cái đèn dầu, cộng thêm cả nhiên liệu đủ dùng trong ba tháng, tổng cộng 2000 đồng.
"Đắt thế này, bảo sao chẳng ai dám bật đèn làm việc ban đêm."
Sau đó, Tô Nguyệt bỏ ra thêm 200 đồng mua mấy tấm rèm dày có khả năng cản sáng tốt, dùng làm màn cửa để che ánh đèn vào ban đêm.
Khu tị nạn này có nhiều kẻ trộm, mà bọn chúng chỉ nhắm vào những nhà có ánh đèn sáng, vì nhìn chung, đã dám bật đèn tức là có chút của ăn của để.
Bây giờ thì không có cái bể cá thủy tinh lớn nào cả. Chỉ còn một cái bể cá nhỏ. Dì Vương bảo đã để đó ba, bốn năm rồi chưa ai mua, nếu Tô Nguyệt muốn lấy thì cứ lấy, không cần trả tiền.
Còn loại bể lớn, dì Vương hứa lần tới đi lấy hàng sẽ để ý tìm giúp.
"À đúng rồi, dì Vương, nếu có mấy thứ như cào xới đất, mấy cái nông cụ đơn giản, phiền dì để mắt giùm cháu nhé. Cháu đang tính trồng trọt chút ít."
Dì Vương vốn định khuyên cô đừng tốn công vô ích, nhưng nghĩ đến mấy ngày nay Tô Nguyệt bỗng dưng trở nên mạnh mẽ và bí ẩn hẳn, khác hẳn trước đây, nên lại thôi.
Biết đâu, con bé này thật sự có thể làm nên chuyện?
Ngoài những việc đó, Tô Nguyệt còn hỏi han thêm về thủ tục sửa lại nhà cũ hoặc muốn mở rộng chỗ ở thì phải làm sao.
"Nếu muốn xây thêm, phải đến văn phòng quản lý do thành phố an toàn thiết lập để đăng ký trước. Còn sửa nhà thì có thể tự sửa hoặc thuê người cũng được."
"Vậy còn những căn bỏ hoang không ai ở thì sao? Muốn dùng phải làm thế nào?"
"Ừm... nếu chắc chắn là không có chủ thì cháu cũng cứ đăng ký lên hệ thống. Sửa xong là có thể ở, chỉ là thường sẽ mất một khoản phí nhỏ."
Căn nhà bên trái chưa cần sửa vội, còn phải xem Tống Tri Tri và cả nhà cô ấy có đồng ý chuyển đến ở cùng không.
Vả lại, tiền trong tay cô bây giờ cũng chẳng dư dả.
Chuyện mở rộng nhà cửa thì chờ xác định dị năng hệ mộc có thể trồng ra cây ăn được đã, khi đó mới tính tiếp cũng chưa muộn.
Hiện tại, nhà chỉ có hai người, Tô Nguyệt và Tô Tinh, diện tích như vậy đã đủ dùng.
Bể cá hiện tại hơi nhỏ, nhưng lũ chuột con còn bé, chen chút một chút vẫn ổn. Đợi có được cái bể lớn rồi chuyển sau.
Sau khi giúp cô chuyển đồ về nhà, Vương Liễu Ninh lại vội vàng đi ngay.
Trên đường về, Tô Nguyệt nhặt được một khúc gỗ mục hình trụ, liền moi rỗng phần giữa, làm hang cho lũ chuột con.
Cô lót một lớp đất ở đáy bể cá, đặt khúc gỗ rỗng nằm ngang vào trong, một cái ổ chuột đơn sơ, thô mộc hết mức, thế là xong.
Phía trên bể là nắp trong, mà lũ chuột con hiện giờ bò còn chưa vững, không sợ chúng trèo ra ngoài.
Có điều, giờ phải nghĩ cách cho chúng ăn. Sau này lớn lên, ăn rau cỏ là được, nhưng giờ thì còn quá nhỏ.