Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi
undefined19-01-2026 00:16:28
Mùa xuân ở thế giới này thì nóng như đổ lửa, còn mùa thu lại lạnh đến thấu xương. Dù mới tháng 9 mà nhiệt độ đã rơi xuống âm độ.
Vậy mà cả hai chị em chỉ mặc mỗi một lớp áo mỏng rách bươm, trên người đầy lỗ thủng.
Trong căn nhà này chỉ có một chiếc giường gỗ, trên đó lót tạm vài tấm bìa và một tấm ga cũ kỹ, chính là nơi cô đang nằm.
Có lẽ vì sợ làm phiền chị gái nghỉ ngơi nên Tô Tinh đã tự cuộn mình xuống đất ngủ.
Tô Nguyệt định ngồi dậy gọi em gái lên giường, nhưng bỗng giật mình nhận ra, vết thương của mình không còn chút đau đớn nào nữa.
Cô vội vén áo kiểm tra, lỗ máu nơi thắt lưng đã biến mất hoàn toàn!
Lẽ nào là dị năng trị liệu?
Cô xuyên tới mang theo dị năng sao?
Tô Nguyệt lập tức xòe tay, thử vận dụng dị năng hệ mộc mà mình từng sở hữu. Một nhánh dây leo chậm rãi đâm ra từ đầu ngón tay cô.
Trong lòng cô trào dâng niềm vui sướng tột cùng.
Trước đây cô vốn sở hữu dị năng hệ mộc, năng lực điều khiển dây leo, vậy mà trong quá trình xuyên không, lại bất ngờ thức tỉnh thêm dị năng trị liệu!
Theo ký ức của nguyên chủ, thế giới này hoàn toàn không tồn tại khái niệm dị năng.
Điều đó đồng nghĩa, cô đang nắm giữ một con át chủ bài vượt xa tưởng tượng của bất kỳ ai.
Từ nay về sau, sẽ không còn ai có thể bắt nạt cô và Tô Tinh nữa.
"Tinh Tinh, lên giường ngủ đi, chị không sao rồi."
Tô Nguyệt dịu giọng gọi.
Tô Tinh năm nay mới 6 tuổi nhưng lại trông như trẻ lên bốn, gầy gò chỉ còn da bọc xương, tóc tai xác xơ như cỏ khô, nhìn mà thương đến quặn lòng.
Thân xác hiện tại của Tô Nguyệt cũng chỉ là một cô bé 13 tuổi.
Cha mẹ hai chị em đã qua đời từ một năm trước vì nhiễm phóng xạ. Gia cảnh vốn đã khốn cùng, nay chỉ còn hai đứa trẻ chật vật sống nương tựa nhau.
Tô Nguyệt không dám tưởng tượng, trong một thế giới khắc nghiệt như thế này, nguyên chủ đã làm cách nào để sống sót cùng em gái đến tận bây giờ.
Tô Tinh khẽ rên một tiếng, có lẽ đã khóc quá nhiều nên ngủ mê mệt, không tỉnh lại.
Tô Nguyệt bèn nhẹ tay nhẹ chân ôm cô bé đặt lên giường, đắp tấm chăn duy nhất trong nhà cho cô bé.
Sau đó cô bắt đầu chuẩn bị đồ đạc.
Trong nhà không còn chút đồ ăn nào. Bây giờ là 3 giờ chiều, còn khoảng bốn tiếng nữa trời mới tối, hoàn toàn đủ thời gian để ra ngoài nhặt phế liệu.
Nhưng trước khi ra ngoài, cô cần làm vài món vũ khí thô sơ.