Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi
undefined19-01-2026 00:16:23
Không biết cho ăn cháo bánh quy tạm có được không?
Chuột con: Được ạ! Đút ngay vào miệng em đi!
Lo xong ổ cho chuột, Tô Nguyệt lại qua xem mấy con gà con.
Cả ba đều là gà mái, vẫn có thể đẻ trứng.
Không cần gà trống cũng đẻ được, chỉ là trứng không ấp ra con thôi.
Sau này nếu có cơ hội, nhất định phải bắt về một con "gà trống trẻ vị thành niên" làm giống.
Gà đẻ trứng, trứng nở thành gà, gà lại đẻ trứng, một vòng lặp hoàn mỹ, góp phần làm đầy "kho báu" nhỏ của Tô Nguyệt ...
So với Tô Nguyệt, Tô Tinh thậm chí còn vui hơn khi đón chào lũ chuột con.
Vì quanh năm không có bạn bè, nên việc trong nhà có thêm mấy con gà con, chuột con, với cô bé mà nói cũng là một kiểu an ủi về tinh thần.
Mà khổ nỗi, nếu nuôi đến phát sinh tình cảm thì biết làm sao... Tô Nguyệt vốn còn tính đến chuyện ăn thịt chuột kia mà.
Xem ra, phải nhanh chóng lừa cho nhà Tống Tri Tri sang đây thăm trẻ con thôi.
Không chỉ vì sự an toàn về thể chất của Tô Tinh, mà cả tinh thần của cô bé cũng cần được quan tâm.
Cứ ở lì trong nhà mãi thế này, trước sau gì cũng khiến cô bé mất khả năng giao tiếp xã hội.
Buổi chiều, Tô Nguyệt ra giếng kéo nước, đổ đầy mấy chum lớn trong nhà rồi mới nghỉ ngơi.
Ngày mai, cô định chủ động mời Tống Tri Tri đi nhặt ve chai cùng, tranh thủ kéo gần khoảng cách, tiện thể dụ dỗ cả nhà cô ấy dọn sang trông trẻ giúp.
Sáng hôm sau, Tống Tri Tri đã nhận được tin nhắn từ Tô Nguyệt.
[Tri Tri, đi nhặt rác không? Tớ chờ ở chỗ cũ nhé. ]
?
Hôm nay Tô Nguyệt thân thiết với mình thế!
[Được đó được đó!]
Hai người vừa gặp nhau, còn chưa đợi Tống Tri Tri khoác tay Tô Nguyệt, cô đã chủ động đưa tay ra trước.
"Đi thôi, cậu tính đến khu nào?"
Tống Tri Tri suy nghĩ một chút rồi đáp:
"Dù sao cũng không quay lại khu khoai lang nữa đâu, nhiều chuột quá, nguy hiểm lắm. À đúng rồi, vết thương của cậu sao rồi?"
"Ổn rồi, không bị nhiễm trùng."
Tống Tri Tri thở phào, vỗ ngực nhẹ nhõm:
"Vậy thì tốt rồi. Vậy mình đi hướng núi Nam Nhai đi, bên đó có cây cam, dâu dại với táo nữa, tuy không nhiều nhưng biết đâu tìm được thì sao."
"Ừ, được."
Tô Nguyệt biết rõ núi Nam Nhai.
Ngọn núi này không cao, cách khu tị nạn cũng không xa, đi bộ chừng 40 phút là tới. Người ta gọi nó là Nam Nhai vì phía nam có một vách đá gần như thẳng đứng.
Nhưng lý do khiến nó nổi tiếng trong khu tị nạn lại không phải vì địa hình hiểm trở, mà là vì trên núi có không ít cây trái và bụi dại cho quả.
Dù đều là cây dại, số lượng lại không nhiều, nhưng trong khu tị nạn thì trái cây được xem là hàng xa xỉ.
Vậy nên dù cơ hội không cao, vẫn có nhiều người chịu khó lên núi tìm kiếm.
Trên đường đi, Tống Tri Tri vừa bước vừa trò chuyện rôm rả với Tô Nguyệt.
Khi biết nhà Tô Nguyệt ở khu hai, ánh mắt cô ấy sáng rực lên, không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ:
"Trời ơi, khu hai á, ghen tị ghê luôn! Gần giếng nước với trạm y tế, tiện quá trời. Không như nhà tớ, xa xôi hẻo lánh, mỗi lần có thú triều là sợ chết khiếp!"
Hửm?
Tô Nguyệt nghe xong, ánh mắt khẽ động. Đây chẳng phải cơ hội trời cho để lôi kéo Tống Tri Tri sao?
Cô lập tức nắm bắt thời cơ:
"Nhà tớ có căn bên cạnh bỏ hoang lâu rồi, không ai ở. Sửa lại chút là ở được đó."
Trong khu tị nạn, ai có tiền đều sớm dọn vào các dãy nhà trong tường bao. Người không có tiền thì sống rìa ngoài, nhà cửa xiêu vẹo, mà vì đủ thứ lý do nên vẫn có mấy căn bỏ không. Căn bên nhà cô cũng là một trong số đó.