Chương 5

Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi

undefined 19-01-2026 00:16:28

Còn căn nhà của cô, chỉ là một cái chòi dựng tạm trong khu tị nạn. Căn lều chưa đến 20 mét vuông, tường vách xiêu vẹo, rách nát khắp nơi. Nhà của hàng xóm quanh đó cũng chẳng khá hơn là bao, nhưng đa phần vẫn không đến mức gió lọt mưa dột. Một số ít khá giả thì được ở nhà gỗ hoặc tường gạch. Trên đường có lác đác vài người lặng lẽ đi qua, ai cũng giống cô, chuẩn bị đi nhặt đồ. Tô Nguyệt kéo cao khẩu trang, ấn chặt mũ, chỉ để lộ đôi mắt. Cô siết chặt mảnh sắt trong tay, hòa vào dòng người đang lặng lẽ tiến ra vùng hoang dã. Không lâu sau, bọn họ đã ra khỏi khu tị nạn, tiến vào vùng đất thu nhặt. Thực vật ở nơi này sinh trưởng um tùm, cao lớn khác thường. Một cụm bông của cây bồ công anh thôi cũng to gần bằng nắm đấm của cô. Một số người đã tản ra, mỗi người chọn một khu vực, lấy thiết bị kiểm tra ra bắt đầu làm việc. Thực vật nơi đây đã bị lây nhiễm phóng xạ suốt nhiều năm, phần lớn đều đột biến. Nhiều loại mang hàm lượng phóng xạ cực cao, tuyệt đối không thể ăn được, ăn vào chẳng khác nào tự cắt ngắn tuổi thọ. Chỉ những cây có chỉ số phóng xạ dưới 1000 mới có thể miễn cưỡng ăn được, càng thấp càng tốt. Nghe nói trong thành phố an toàn có người từng nuôi trồng được một cây chỉ có 136 đơn vị phóng xạ, làm cả khu A chấn động. Thiết bị kiểm tra trong tay người dân nơi đây cũng giống như "điện thoại di động" thời trước tận thế, là công cụ thiết yếu cho gần như mọi sinh hoạt. Phần lớn dân khu tị nạn vẫn dùng loại máy kiểm tra cũ kỹ, hình dạng như chiếc điện thoại, chỉ cần ép lá cây lên vùng quét là máy sẽ hiện ra chỉ số phóng xạ. Thiết bị trong tay Tô Nguyệt cũng là kiểu cũ như vậy, kỷ vật duy nhất cha mẹ để lại cho nguyên chủ. Nghe nói có loại tiên tiến hơn, dạng đồng hồ đeo tay. Khu A thậm chí còn phát minh ra cả máy kiểm tra dạng kính mắt. Nhưng với cô, những thứ đó quá xa vời, hiện tại chỉ cần đêm nay không phải đi ngủ với cái bụng đói là đã may mắn lắm rồi. Xung quanh là cỏ dại mọc ngang thắt lưng, bụi rậm che chân người, tán cây um tùm rợp trời, khiến không khí càng thêm lạnh giá. Tô Nguyệt run rẩy, hai hàm răng lập cập va vào nhau. Nhiệt độ bên ngoài đang dưới 0 độ, trong nhà không có nổi một chiếc áo bông. Cô chỉ khoác tạm vài mảnh da thú cũ kỹ và vài lớp áo vải mỏng manh.