Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi
undefined19-01-2026 00:16:26
"Tiểu Nguyệt, Tiểu Tinh đến rồi."
"Dì Vương, mình vào trong nói chuyện riêng được không ạ?"
Cửa hàng của Vương Sở Nhiễm lâu lâu vẫn có người đem đồ tốt đến bán. Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tô Nguyệt, cô ta chỉ gật đầu, kéo cô vào trong phòng.
"Vương Liễu Ninh, ra ngoài trông hàng!"
Vương Liễu Ninh là con trai cả của dì Vương, năm nay 15 tuổi, người cao to vạm vỡ nhờ thường xuyên khuân vác hàng hóa.
Hồi mẹ Tô Nguyệt còn sống, dì Vương từng đùa rằng sau này để Liễu Ninh cưới Tô Nguyệt làm con dâu.
Liễu Ninh gật đầu chào Tô Nguyệt rồi đi ra ngoài trông cửa hàng.
Vào trong phòng, Tô Nguyệt mở túi vải, lấy ra từng món từng món. Mắt dì Vương càng lúc càng trợn tròn.
Đến khi cô lôi ra một con gà con còn sống, miệng dì Vương suýt há đủ để nhét cả quả trứng gà vào.
"Tiểu Nguyệt... cái này... là cháu bắt được hả?"
Tô Nguyệt giả vờ gãi đầu, tỏ vẻ xấu hổ.
"Không đâu ạ, là cháu canh đúng lúc nhặt được. Gặp một con mèo biến dị đang ăn gà, cháu thừa lúc nó tha con khác đi mới lượm được."
Lời này nghe thì hời hợt, nhưng thời tận thế, ai cũng biết giữ mồm giữ miệng, không hỏi việc riêng người khác là phép lịch sự tối thiểu.
"Dì Vương, dì xem mấy thứ này có thể bán được bao nhiêu tiền? Gà con này còn ăn được."
Vương Sở Nhiễm cầm máy đo kiểm tra mức phóng xạ của con gà, tuy không thấp, nhưng vẫn nằm trong ngưỡng có thể tiêu thụ, thế đã là quý rồi.
"Được lắm Tiểu Nguyệt, vận khí hôm nay tốt thật đấy!"
"Hehe, cái mỏ nhọn này, dì xem có làm được vũ khí gì không ạ? Còn lại thì bán hết."
Dì Vương gật đầu: "Làm được, nhưng phải mất chút phí gia công."
"Vâng, không sao ạ."
"Móng vuốt này cũng là nguyên liệu tốt. Lông vũ sặc sỡ, mấy bà nhà giàu trong khu an toàn rất thích dùng làm trang sức. Thêm con gà con này thịt mềm da mỏng, chắc chắn bán được giá. Chỉ có mớ lông trắng thì chẳng đáng bao nhiêu."
"À đúng rồi dì, giữ lại một chiếc lông đẹp làm kẹp tóc cho Tinh Tinh nhé."
Vương Sở Nhiễm cầm máy tính, lách cách tính toán:
"Lông vũ loại đẹp, một cái 100, có 23 cái, là 2. 300 đồng."
"Móng vuốt 6 cái, mỗi móng 300, là 1. 800 đồng."
"Gà con nặng 1 ký 2 lạng, mỗi lạng 200, tổng là 2. 400 đồng."
"Tổng mớ này là 6. 500."
"Tính luôn lông trắng các loại nữa là 7. 000 đồng."
7000 đồng. Nghe nói nhà trong thành C giá tầm 7000 đồng một mét vuông. Tô Nguyệt liều mạng đánh nhau với gà mẹ, đổi lại... cũng chỉ đủ mua một mét đất thành phố.
"Phí làm vũ khí với kẹp tóc để sau khi hoàn thành rồi thanh toán nhé."
Tiền trao tay, hàng giao đủ. 7000 đồng lập tức chuyển vào thiết bị kiểm tra trong tay Tô Nguyệt.
Động vật ăn được thời nay hiếm như vàng.
Vì thế mà thịt trở nên vô cùng đắt đỏ.
Đến cả người trong khu an toàn cũng hiếm khi được ăn thịt, phần lớn phải dựa vào bánh quy dinh dưỡng, đồ hộp dinh dưỡng và viên nang dinh dưỡng để sống.
Viên nang cung cấp đủ chất cần thiết cho cơ thể, nhưng không tạo cảm giác no, vị lại nhạt nhẽo, giá rẻ, được người trong khu tị nạn và mấy kẻ đang ăn kiêng ưa chuộng.
Còn bánh quy và đồ hộp thì được làm từ động thực vật phóng xạ cao đã xử lý, có vị ngon hơn, tất nhiên giá cũng cao hơn, chủ yếu phục vụ giới trung lưu thành thị.
Có 7000 đồng trong tay, Tô Nguyệt cuối cùng cũng có thể sắm sửa ít đồ dùng mùa đông.
Nhìn số dư hiện lên trên thiết bị, 7079. 5 đồng, trong lòng cô ngọt ngào như có mật, khẽ cười: