Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi
undefined19-01-2026 00:16:24
Lúc đi mất một tiếng cuốc bộ đường núi, lúc về thì phải gùi theo bao khoai nặng trĩu.
Không mất ba tiếng thì đừng mong về đến khu tị nạn.
Hai cô gái vóc dáng nhỏ nhắn, đi được một đoạn lại phải nghỉ. Xuất phát từ trưa, may mắn thì đến được nơi lúc trời chạng vạng.
Tống Tri Tri lấy phần cơm trưa ra, là hai con sâu nẹt nướng.
Con nào con nấy xanh lè, lớp vỏ bị nướng cháy xém. Cô ấy vừa cắn một miếng, lớp dịch màu trắng nâu bên trong lập tức phun ra, khiến Tô Nguyệt suýt nữa nôn tại chỗ.
Sau trận mưa côn trùng, không ít người chuyển sang buôn bán sâu nẹt ăn được.
Tuy nhìn ghê, lại khó xử lý, nhưng ít ra vẫn là nguồn đạm. Côn trùng dù nhỏ, vẫn là thịt. Giá lại rẻ, nên cũng có người mua.
Tống Tri Tri ăn ngon lành.
Cô ấy quanh năm thiếu ăn, hôm nay vì đi xa nên mới dám mang theo hai con sâu quý giá này.
"Cậu ăn không? Cho cậu một miếng. Nhưng chỉ được chút xíu thôi nhé, tớ có hai con à."
Tống Tri Tri vừa nhiệt tình vừa tiếc rẻ, chìa con sâu nướng còn dang dở ra trước mặt Tô Nguyệt.
Tô Nguyệt vội xua tay: "Thôi thôi, cậu ăn đi."
Nhưng hành động ấy khiến Tô Nguyệt không khỏi bất ngờ.
Cô gái này cả sáng vất vả, đói meo là cái chắc. Trưa chỉ có hai con sâu mà vẫn muốn chia cho mình một phần.
Tô Nguyệt là kiểu người ai tốt với cô, cô sẽ nhớ.
Cô lục túi, lấy ra gói bánh quy xoài sắp hết hạn, bẻ một miếng đưa cho Tống Tri Tri.
"Suỵt, cái này tớ nhặt được trên người một người chết hôm dọn côn trùng hôm trước đấy."
Mắt Tống Tri Tri lập tức sáng rỡ."Trời ơi! Cảm ơn nhiều nha!"
Tô Nguyệt cắn một miếng bánh, hương xoài thơm ngọt tràn ngập khoang miệng, khiến bao nhiêu mệt mỏi và khó chịu của buổi sáng đều tan biến theo.
Hai người ăn uống no nê, chuẩn bị thu dọn ra về.
Nào ngờ vừa đứng dậy thì bất ngờ xảy ra chuyện.
"Chít chít chít!"
"A a a, chuột biến dị! A!"
Có người vô tình đào trúng ổ chuột biến dị!
Chuột biến dị tuy không to lớn, nhưng răng cửa và nanh của chúng đã tiến hóa sắc nhọn bất thường, hơn nữa còn chứa độc, kiểu như nọc rắn, bị cắn trúng là chắc chắn mất mạng. Một ổ chuột có thể lên đến mấy chục con, mà nếu lỡ đào trúng hang, cả bầy sẽ ùn ùn kéo ra tấn công.
Những người đi nhặt đồ ở đây vốn chẳng có năng lực chiến đấu, khác hẳn những thợ săn thú chuyên nghiệp, nên chẳng ai dám liều mạng.
Tiếng hét thảm vừa dứt, những người xung quanh vội vã xách túi chạy toán loạn.
Tô Nguyệt kéo Tống Tri Tri đứng dậy, cả hai ngoái đầu nhìn về phía hỗn loạn.
"Trời ơi, nguyên một bầy chuột biến dị, sao tụi mình xui dữ vậy trời! Tô Nguyệt, chạy đi, đừng đứng đó nhìn nữa!"
Tống Tri Tri quýnh lên toan chạy, nhưng bị Tô Nguyệt giữ lại.
"Khoan đã, nhìn kìa. Bọn chuột chỉ đuổi trong phạm vi quanh ổ, không chịu rời hang quá xa."
Tống Tri Tri cố nén sợ, nheo mắt nhìn theo.
"Đúng là vậy... nhưng lạ thật, chuột biến dị nổi tiếng là thù dai, sao đang đuổi lại bỏ cuộc giữa chừng?"
Người ta vốn đã đào xong, chuẩn bị về từ trước, nay nghe có chuột biến dị thì càng không dám nấn ná, ào ào bỏ chạy sạch sẽ.
Chẳng mấy chốc, khu đó không còn một bóng người.
Những người mới đến đào khoai cũng đều chọn những chỗ xa hơn.
Cuối cùng chỉ còn lại hai người là Tô Nguyệt và Tống Tri Tri.
"Đi thôi, Tô Nguyệt. Mặc kệ bọn chuột đó đi."
Tống Tri Tri rất sợ bị thương, một khi cô ấy ngã xuống, trong nhà sẽ chẳng còn ai lo được gì.