Chương 18

Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi

undefined 19-01-2026 00:16:26

"Tinh hạch?" Tô Nguyệt kinh ngạc há hốc miệng. Sao càng nhìn càng thấy quen... Không phải thứ này chính là tinh hạch năng lượng từng xuất hiện trong đầu lũ tang thi hay sao? Cô dùng mảnh vải đẫm máu vừa nãy lau sạch tinh hạch, rồi nắm trong tay, lặng lẽ cảm nhận nguồn năng lượng quen thuộc bên trong. Không sai, đây chính là hạch năng lượng. Hấp thụ nó có thể giúp dị năng tăng trưởng. Nếu là tinh hạch có năng lượng cao, thậm chí còn có cơ hội kích phát dị năng mới! Chỉ tiếc, con người ở đây lại không thể trực tiếp hấp thu, chỉ biết dùng thiết bị khoa học để dẫn xuất, đúng là uổng phí. Tô Nguyệt mừng rỡ nhét tinh hạch sát vào ngực, cất thật kỹ. Sau đó cô cạy lấy chiếc mỏ sắc nhọn của gà mẹ, gỡ luôn bộ vuốt có giáp của nó, rồi nhổ sạch lông, toàn bộ nhét hết vào túi vải. "Đều là đồ tốt... Chỉ tiếc không mang hết được." Những thứ còn lại cô đành bỏ lại tại chỗ. Tô Nguyệt lấy dây mây trói chặt miệng lũ gà con, rồi tiêm cho từng con một chút thuốc gây tê. Chúng chỉ kịp trợn mắt rồi mềm oặt ra ngủ thiếp đi. Lượng thuốc ít thôi, cùng lắm mê man hai, ba tiếng là tỉnh. Cô nhét túi vải vào bao tải, giấu kỹ trong đám bông lau, sau đó đặt lũ gà con nằm phía trên, tránh để chúng bị đè đến nghẹt thở. Buộc chặt miệng bao, còn cố tình để lộ ra vài nhúm bông lau, tạo vẻ như chỉ là đồ dệt sợi. Xong xuôi, cô vác bao lên vai, quay về nhà. Dọc đường, không ai đặc biệt chú ý tới cô. Thời tiết bắt đầu trở lạnh, trừ những nhà có quan hệ mới được vào khu bông để nhặt chút bông sợi, dân thường như cô chỉ có thể gom bông lau làm áo bông, chăn bông cho mùa đông. Còn cách khu tị nạn chưa đến mười phút đi bộ nữa thôi. Ngay lúc này, một bàn tay bất ngờ vỗ nhẹ lên vai cô. "Tô Nguyệt, tay cậu bị sao thế?" Tô Nguyệt nghiêng người, lùi lại một bước, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với đối phương. Cô ngẩng đầu liếc nhìn, là một cô bé chừng mười ba, mười bốn tuổi. Khuôn mặt tròn trịa, thân hình đầy đặn hơn cô, quần áo tuy không mới nhưng lành lặn, chỉ lác đác vài miếng vá, nhìn chung sạch sẽ. Rõ ràng, gia cảnh khá hơn Tô Nguyệt rất nhiều. Cô nhanh chóng lục lọi trí nhớ, nhận ra người này là Triệu Tình, bạn chơi thuở nhỏ của nguyên chủ. Gọi là bạn, nhưng Triệu Tình từ nhỏ đã tính toán, khôn lỏi. Toàn lợi dụng Tô Nguyệt để ăn uống. Đến khi cha mẹ Tô Nguyệt qua đời, cô ta không những không giúp, mà còn hả hê giễu cợt, đạp người xuống hố thêm sâu. "Ê, hôm qua mình bị quẹt một vết, có thuốc bôi không? Cho mình xin ít đi?" Tô Nguyệt mở miệng trước, giọng điệu vô tư như đang thực sự nhờ vả. Đây là một chiêu quen thuộc của cô, khi không muốn bị người khác tiếp tục soi mói hay hỏi han, cứ đưa ra một yêu cầu là đủ khiến đối phương chột dạ hoặc đổi chủ đề. Triệu Tình nhíu mày, ánh mắt đánh giá Tô Nguyệt từ đầu đến chân. Nhà cô ta có thuốc đấy, nhưng bảo cho Tô Nguyệt ư? Không đời nào. "Này là cái gì vậy?" Vừa hỏi, Triệu Tình vừa đưa tay muốn mở cái bao bông lau của Tô Nguyệt ra xem. "Lông cỏ thôi, chứ đâu có như cậu, mùa đông còn có áo bông mà mặc." Tô Nguyệt vừa đáp, vừa nhanh tay giơ bàn tay dơ bẩn của mình ra nắm lấy vạt áo của Triệu Tình. Một vết bàn tay nhòe bẩn in lên tấm vải sạch sẽ. "Ôi Tình Nhi, cậu nói với chú cậu một tiếng cho mình theo đi gom bông với được không? Chẳng phải tụi mình là bạn thân sao ..."