Chương 19

Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi

undefined 19-01-2026 00:16:26

Triệu Tình vừa nhìn thấy vết bẩn trên áo, lập tức quên mất cái bao, hét lên một tiếng rồi hất tay Tô Nguyệt ra. "Tay cậu dơ thấy gớm, đừng có đụng vào tôi!" "Hả? Tình Nhi, sao cậu lại thế?" Tô Nguyệt giả vờ ấm ức, tiếp tục đưa tay muốn chạm vào áo cô ta, khiến Triệu Tình vội vàng lùi lại hai bước. "Tôi không có ý gì hết... chỉ là, trời cũng sắp tối rồi mà, con bé Tinh Tinh gì đó chắc đang đợi cậu về đấy. Về đi!" Triệu Tình vừa cau có phủi áo, vừa ra vẻ đuổi khéo. "Ờ, thế nhớ bảo với chú cậu hộ mình nha, Tình Nhi. Mình chờ tin tốt từ cậu đó ..." Tô Nguyệt mỉm cười, vui vẻ vác bao rời đi. "Xì, càng lúc càng kinh tởm. Còn mơ tưởng bảo chú mình giúp. Phì!" Triệu Tình lẩm bẩm, quay đầu về nhà. Ngày xưa hai đứa cũng từng thân, nhưng từ lúc cha mẹ Tô Nguyệt qua đời, cô ta kia cứ cách vài hôm lại tìm cách lừa lọc, lấy đồ của Tô Nguyệt. Nhưng bây giờ, Tô Nguyệt chẳng còn hứng dây dưa. Cô có mục tiêu rõ ràng: sống sót qua mùa đông, trở nên mạnh mẽ, tìm ra kẻ đã sát hại nguyên chủ rồi tự tay trả thù. Sau đó, dắt Tô Tinh vào khu an toàn, sống một cuộc đời mới đàng hoàng. Chứ không phải tốn thời gian đôi co với một đứa nhóc ranh. Về đến nhà, cô khóa cửa lại. Tô Tinh lập tức lon ton chạy ra, đưa cho chị gái một cốc nước. "Chị uống nước nè." Tô Nguyệt nhận lấy, uống một ngụm rồi xoa nhẹ mái tóc mềm mượt rối bời của em gái, đặt cái bao nặng xuống. Tô Tinh mở to mắt, thốt lên khe khẽ: "Woa, bao to ghê! Chị giỏi thật đó!" Tô Nguyệt mở túi, lôi ra một con gà con. Tô Tinh mừng rỡ đến độ nhảy cẫng lên, đôi tay nhỏ bịt miệng lại, cố gắng không phát ra tiếng. Tô Nguyệt lấy máy đo ra kiểm tra từng con một. Trong bốn con gà con, chỉ có một con có mức phóng xạ là 952, nằm trong ngưỡng an toàn để ăn. Ba con còn lại đều vượt ngưỡng, không thể ăn được. Sau khi suy tính, cô quyết định sẽ đem con nhiễm ít đó đi bán để đổi vật tư. Còn ba con kia giữ lại nuôi lấy trứng. Gà con càng nhỏ thì tỷ lệ nhiễm phóng xạ càng thấp, mà trứng đẻ ra thì cơ hội ăn được lại cao hơn. Nuôi ba con gà này lớn, mùa đông sẽ có trứng để ăn, bổ sung thêm dinh dưỡng cho hai chị em. Loại gà biến dị này khá dễ nuôi, chỉ cần nhổ ít cỏ là cho ăn được rồi. Thường thì một tháng là bắt đầu đẻ trứng, cực kỳ tiết kiệm và đáng giá. Tô Nguyệt cũng lấy ra một số bộ phận từ gà mẹ đã làm thịt: mỏ, móng và lông đuôi. "Woa, đẹp quá à! Cái này là gì vậy chị?" Tô Tinh chưa từng thấy chiếc lông vũ nào rực rỡ đến vậy, liền thích mê, cầm trong tay ngắm mãi không rời. Lần này thu được gần trăm chiếc lông lớn nhỏ, nhưng chỉ có hơn hai mươi chiếc ánh lên sắc xanh tím lấp lánh đầy mê hoặc. Không biết mấy kẻ giàu có trong khu an toàn có hứng thú không. "Đây là lông gà trống đấy, chiếc này cho em luôn. Lát nữa mình đến tìm dì Vương, nhờ dì làm cho cái kẹp tóc nhé." Nghe thấy chiếc lông vũ xinh đẹp đó là của mình, Tô Tinh vui sướng ôm chầm lấy Tô Nguyệt,"chụt" một cái lên má cô. Không hề để ý tới lớp bụi bẩn dính đầy trên mặt chị gái. Thu dọn xong mớ đồ định đem bán, Tô Nguyệt dắt Tô Tinh tới cửa hàng Huệ Hữu. "Đinh đang." Chuông cửa vang lên lanh lảnh, Tô Nguyệt đẩy cửa bước vào. Dì Vương vừa thấy hai chị em, liền mỉm cười đón chào.