Chương 44

Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi

undefined 19-01-2026 00:16:23

Nếu có thể sửa sang lại một chút, để nhà Tri Tri chuyển đến, thì cả khu sẽ an toàn hơn. Mang bó ngải cứu về nhà, Tô Nguyệt liền tranh thủ tách ra mấy lá, đốt lên hun khói trong nhà. Chỉ cần vài lá là đủ, nhưng mùi xộc thẳng vào mũi khiến Tô Tinh sặc đến mức phải chạy ra sân cho gà ăn. Đám gà con lông trắng lông vàng dạo này càng lúc càng lanh lợi, Tô Tinh rất thích chơi đùa và cho chúng ăn. Lúc này, Tô Nguyệt nhẹ nhàng lấy từ trong túi ra mấy con chuột nhỏ, cẩn thận như thể sợ làm chúng đau. Cảnh tượng ấy lập tức thu hút sự chú ý của Tô Tinh. "Cái gì vậy! Nhỏ xíu à, dễ thương quá trời luôn..." Cô đếm kỹ lại, tổng cộng có 12 con chuột con. Đừng thấy số lượng ít mà xem thường, giống chuột biến dị này sinh sản cực nhanh. Chỉ mất chừng một tháng là trưởng thành, sau đó cứ mỗi hai tuần đẻ một lứa, một lứa đến bảy tám con là chuyện thường. Đợi đám chuột này lớn lên rồi sinh sản, về sau chẳng còn lo thiếu thịt nữa. Dù nghĩ tới việc ăn thịt chuột hơi rùng mình, nhưng Tô Nguyệt đã quen từ kiếp trước rồi. Còn với dân tị nạn như Tô Tinh, thịt chuột lại là món khoái khẩu. Dân nhặt ve chai thì không dám liều mạng đi bắt chuột, nhưng đám thợ săn thì lại rất thích mấy loài biến dị cỡ nhỏ như thỏ hay chuột. Nhà nào có thợ săn giỏi thì ít nhiều cũng từng nuôi mấy con thú ăn cỏ biến dị để làm thịt. Đợi nuôi chuột ổn định, rồi mấy con Tiểu An, Tiểu Bảo, Tiểu Quyên cũng bắt đầu đẻ trứng, vậy là có nguồn cung thịt lâu dài rồi. Không thì bán cũng kiếm được khối tiền. Để tránh mấy con chuột con kêu la làm ồn, Tô Nguyệt học theo cách tiêm thuốc cho gà con, từng con một đều được tiêm một mũi. Xong xuôi, cô mới cầm lấy nông cụ, ra sân trồng cây ngải cứu trước cổng. Không còn thời gian để làm ổ cho lũ chuột nữa, trời đã bắt đầu sẩm tối. Cô thầm nghĩ, mai phải đi mua ít đèn dầu với nến, chứ đến tối mà không có ánh sáng thì chẳng làm gì được. Về đèn điện thì... đừng mơ. Thế giới này vì nhiễm phóng xạ mà hệ thống điện hoàn toàn tê liệt. Mọi công nghệ đều phải dùng tinh hạch hoặc đá năng lượng để vận hành. Trong khu tị nạn, đèn điện là thứ xa xỉ, đến cả đèn dầu hay nến cũng chẳng mấy ai mua nổi. Dân nhặt rác thường phải dậy từ rất sớm, nên cũng ngủ sớm theo. Chỉ có một vài nhà khá giả, hoặc làm nghề thủ công như may vá, mới dám mua dụng cụ chiếu sáng. Tối hôm ấy, cả nhà đi ngủ sớm. Sáng hôm sau, Tô Nguyệt bắt tay vào tìm cách làm ổ cho lũ chuột. Khác với nuôi gà, chuột có thể đào hang, nên phải lát đá dưới đáy chuồng. Tốt nhất là kiếm một bể kính lớn để nuôi, vừa chắc chắn lại tránh được chuyện chúng đào tường trốn thoát. Không còn cách nào khác, chiều nay phải đến cửa hàng Huệ Hữu xem sao. Trước khi đi, Tô Nguyệt đem đống ngô và khoai lang đào được ra kiểm tra. Ngô thì có 16 hạt ăn được, nấu tầm ba bốn hạt là đủ một nồi cháo nhỏ. Có 24 hạt là không ăn được. Khoai lang thì nhặt được 5 củ còn ăn được, số còn lại đều hỏng. Những củ hỏng đó có thể để dành làm giống, trồng trong sân nhà. Còn mớ hạt giống lộn xộn kia, cô cũng chẳng phân biệt nổi là loại gì, tính để dành mai mốt gieo xuống thử vận may, như mở hộp bí ẩn vậy. Chuyện nâng cấp dị năng thì cứ tạm gác lại. Đợi khi nào dị năng hệ mộc lên cấp ba, cô sẽ thử xem mình có thể trồng ra cây ăn được không.