Chương 31

Nhặt Rác Thời Tận Thế: Người Người Chịu Đói, Còn Ta Đồ Ăn Tràn Túi

undefined 19-01-2026 00:16:25

Thấy không cản nổi, bà ta cũng mặc kệ. Trong lòng lại thấy hơi thương, con bé này một mình ra ngoài mò ăn, cũng đáng thương đấy. Nhớ hồi con trai mình 16 tuổi đã vào hội săn thú, một thân một mình bươn chải kiếm sống. Nghe chuyện, mấy người phụ nữ gần đó bắt đầu xì xào: "Cô quan tâm làm gì, để nó đào đi. Bớt đến giành của tụi mình là mừng rồi." "Phải đấy, cô mệt rồi không đào nổi, nên giờ xui người khác qua giành đất chứ gì!" Người phụ nữ áo xanh chống nạnh: "Nói cái gì đấy!" Bà ta vừa định bật lại tiếp, thì ánh mắt liếc thấy bên kia, Tô Nguyệt đã đào ra được một củ khoai. Tuy không to lắm, nhưng cũng bằng bàn tay đàn ông trưởng thành. Tô Nguyệt giả vờ mừng rỡ, không đo phóng xạ mà nhét luôn vào bao vải. Nhưng thực ra cô đã dùng dị năng đo từ trước, củ này có độ nhiễm xạ cao. Nhưng nhà cô đang nuôi ba con gà biến dị, loại khoai này mang về làm thức ăn cho gà thì lại quá hợp. Khoai rất dễ bảo quản vào mùa đông, lại là nguồn thức ăn dồi dào cho gia cầm. Tô Nguyệt không dừng tay, tiếp tục đào, chẳng mấy chốc, lại moi thêm được một củ nữa! Đám phụ nữ kia thấy vậy, lập tức đưa mắt nhìn nhau, định kéo sang khu đất của cô. Nhưng người phụ nữ áo xanh nhanh chóng bước lên chắn trước mặt họ. "Ủa ủa, sao đấy? Tính cướp đồ ăn của con bé đấy hả? Không biết xấu hổ à?" "Quách Cúc Hoa, đừng ra vẻ đạo đức giả nữa. Chúng tôi đào thì sao? Đất của cô chắc?" Người phụ nữ trợn mắt, xắn tay áo lên, lộ ra đôi cánh tay to khoẻ, cơ bắp nổi cuồn cuộn... "Ê này, ai đào trước thì chỗ đấy là của người ta, đây là quy củ rồi. Mấy người không biết xấu hổ à!" Vài bà thím nghe vậy liếc nhìn cánh tay rắn chắc của Quách Cúc Hoa, lập tức lùi về sau, có chút chột dạ. "Bọn tôi chỉ nhìn thôi mà, được rồi được rồi, không xem nữa! Thật là..." Bên kia, tay Tô Nguyệt vẫn không ngừng nghỉ, nhưng tai thì đã nghe rõ rành mạch mọi chuyện vừa xảy ra. Không ngờ bà thím áo xanh này lại là người có chính nghĩa như vậy, đúng là phán quan địa ngục phiên bản khoai lang, cô thầm phong danh hiệu trong lòng. Thời buổi này, người chịu lên tiếng giúp người khác còn hiếm hơn cả đồ ăn có thể ăn được. Khoai ở khu này mọc khá tập trung, Tô Nguyệt chỉ mất một lúc là đào xong cả vạt. Tổng cộng được bảy củ, to nhỏ khác nhau, vừa đủ nhét đầy chiếc túi vải nhỏ mà cô mang theo. Mấy bà thím kia nhìn mà mắt sáng rực, ganh tỵ không giấu nổi. Ai nấy đều đang canh chừng, chỉ đợi Tô Nguyệt rời đi là nhào vào bới lại đất cũ, may ra vớ được gì. Tô Nguyệt không hề dùng máy đo để kiểm tra tại chỗ, định bụng về nhà mới xử lý sau. Chỉ là túi khoai này nhìn thật quá nổi bật. Cô theo thói quen nhét thêm đầy bùn đất, từ ngoài nhìn vào chẳng khác gì một bao đất dùng để trát tường. Mùa đông sắp đến, người ta gom đất để gia cố nhà cửa cũng là chuyện bình thường. Nhưng mấy bà thím kia vẫn không rời mắt khỏi túi của Tô Nguyệt, ánh nhìn đầy toan tính. Dù có dị năng, cô cũng không tiện ra tay giữa ban ngày ban mặt. Dị năng không thể để lộ. Nếu có ai đi cùng hộ tống thì càng tốt. Nghĩ vậy, ánh mắt cô đảo sang người vừa ra tay giúp mình, bà thím áo xanh. Cô đi đến gần, cong mắt mỉm cười, trông như một cô bé ngoan hiền, dễ thương. "Dì ơi, cảm ơn dì vừa rồi đã cho mượn cuốc. Dì có thể giúp cháu thêm chuyện này nữa được không ạ?"