Chương 50: Có ý gì

Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao

undefined 17-01-2026 12:00:05

Đó chẳng phải là một loại thủ đoạn tiêu thụ rất thường thấy sao? Thứ như tiên đoán chính là mèo mù vớ phải chuột chết, nếu bọn họ đụng phải chính là kiếm lời, đòi bạn mấy chục vạn, trên trăm vạn. Nếu nói không chuẩn, vậy một con dao có thể mất bao nhiêu tiền? Cho nên đa số mọi người trong giới đều nói sau lưng, không nghĩ tới ông cụ Tạ khôn khéo như vậy cũng sẽ bị người ta lừa, đánh đổi cả đời của cháu trai trưởng nhà mình. Có ai không biết Tạ Thời Dữ là kỳ tài hiếm có trong giới kinh doanh, làm người tuy ôn hòa có lễ nhưng ở trên thương trường đôi mắt độc đáo, sát phạt quả quyết? 20 tuổi tiếp quản Tạ Thị, chỉ bốn năm ngắn ngủi đã tăng giá trị của Tạ Thị lên 10 tỷ, trực tiếp gấp 10 lần, đứng ổn định trên vị trí nhà giàu số một của Nam Thành. Mà nhà họ Trần bọn họ nội tình sâu hơn nhà họ Tạ nhiều, hiện giờ vẫn bị nhà họ Tạ đè ép một đầu, thành hào môn hạng hai trong miệng người khác. Ngay cả anh ta cũng hâm mộ Tạ Cảnh Đình có một người anh cả như Tạ Thời Dữ. Chẳng qua những chuyện này bọn họ cũng chỉ dám nói sau lưng, người nào cũng không dám lắm miệng nói ra ngoài. Nghĩ đến đây khóe miệng Trần Hữu Nam nhếch lên, Tạ Cảnh Đình vẫn luôn có oán khí đối với mối hôn sự này của anh cả mình. Lúc này tốt quá rồi, xem ra sẽ náo nhiệt đây. Anh ta lấy di động ra trước mặt Tạ Cảnh Đình, không biết gọi điện thoại cho ai. "Alo, truyền xuống đi, chị dâu người bán dao chịu của Tạ Cảnh Đình đã tới Nam Thành..." "Mẹ kiếp! Con mẹ nó Trần Hữu Nam cậu có ý gì?" Trên mặt Tạ Cảnh Đình lộ vẻ tức giận. Trần Hữu Nam cúp điện thoại, di động dạo qua một vòng ở đầu ngón tay, nhún vai: "Không phải là cậu không thích chị dâu kia của cậu sao, hai ta làm "bạn" nhiều năm như vậy, tôi chắc chắn sẽ đứng cùng chiến tuyến với cậu, đuổi cô ta đi không phải cậu có thể được như ý nguyện đổi chị dâu sao?" "Ai nói tôi ghét..." Tạ Cảnh Đình còn chưa nói xong dưới lầu lập tức truyền đến tiếng vang lớn, ngay sau đó chính là âm thanh bát bàn bị quăng đổ. Hai người nghe thấy âm thanh cùng nhìn dưới lầu. Phát hiện một nữ sinh ngồi quay lưng về phía bên tầng hai đẩy ngã nhân viên phục vụ xuống đất, giọng nói chán ghét nói: "Đừng dùng bàn tay dơ bẩn của anh chạm vào tôi, muốn tôi xin lỗi anh ư? Anh cũng xứng à." Nhân viên phục vụ kia cắn chặt môi, dáng vẻ như bị bắt nạt nhưng không dám phản kháng. Không ít người đều đang quay video bên đó. Mà nữ sinh kia cũng không xin lỗi, chỉ lạnh nhạt ngồi ở chỗ đó từ trên cao nhìn xuống nhân viên phục vụ trên đất. Tạ Cảnh Đình cảm thấy giọng nói này rất quen thuộc, hình như từng nghe ở đâu đó rồi? Lúc này giám đốc của tiệm lẩu chạy tới. Ninh Hạo như thấy được cứu tinh, vội vàng lên án: "Chị Tuyết Niệm, vị khách này nói không đủ tiền, sau đó muốn tách ra trả tiền, em nói tiệm lẩu của chúng ta không có tách ra trả tiền, sau đó cô ta trù em chết đi, còn nói em sẽ xuống địa ngục. Em không muốn mọi chuyện ầm ĩ quá lớn ảnh hưởng tới khách hàng khác trong tiệm cho nên muốn tiến lên xin lỗi với cô ta trước, nhưng vậy mà cô ta giơ tay đánh em!" Nói xong, hai giọt nước mắt muốn rơi nhưng không rơi trong mắt anh ta theo tiếng trượt xuống. Là dáng vẻ của "trai đẹp rơi lệ". Giám đốc là nữ, tóc xoăn dài tới vai, mặc âu phục màu đen sạch sẽ thẳng tắp, nhìn khoảng đầu 30, có chút loại hình nữ cường nhân.