Ông nội thật sự đã tìm một người quái gở cho anh cả rồi.
"Cảnh Đình như vậy đấy, lát nữa là quên ngay, chị dâu đừng trách nhé."
Đồ Sơn Cửu thở phào một hơi nhẹ nhõm, cô không giỏi quan hệ xã giao, quá phức tạp, cô thích có gì thì nói thẳng luôn cái đó hơn.
"Không sao, tôi sẽ không trách cậu ta."
Đến đây, chủ đề dừng lại, trong xe lập tức chìm vào trong yên tĩnh.
Thẳng cho đến khi về nhà họ Tạ, Đồ Sơn Cửu xuống xe, lấy vali ra khỏi cốp xe rồi mới lên tiếng nói với Tạ Cảnh Châu: "Em hai, cậu mua chịu một con dao đi."
Đối với câu nói này, Tạ Cảnh Châu đã quen rồi, ông nội luôn lảm nhảm chuyện này bên miệng mà.
Nói thật, bản thân anh ta là một người nghiên cứu khoa học và tin vào khoa học.
Nhưng anh ta sẽ không tùy tiện phủ nhận sự tồn tại của mấy thứ đó, chẳng qua anh ta chưa từng tận mắt nhìn thấy bao giờ cho nên mới không tin mà thôi.
Nhưng nếu người ta đã nói rồi, anh ta cũng không tiện không tiếp lời vì dù sao cô cũng là chị dâu của anh ta cơ mà.
"Được, chị dâu, vậy tôi cũng mua chịu một con đi."
Anh ta cũng tò mò muốn biết bà chị dâu này của mình sẽ cho mình một lời tiên tri gì đây?
Đồ Sơn Cửu nhướng mày, quay người mở chiếc vali màu trắng ở bên tay phải kia.
Trong nháy mắt vali mở ra, Tạ Cảnh Châu lập tức hít ngược một ngụm khí lạnh.
Chẳng trách lại nặng như thế, hóa ra bên trong vali đựng các loại thể loại dao có kích cỡ khác nhau.
Dao lọc xương, dao thái, dao gọt hoa quả, kéo, còn có cả bấm móng tay nữa.
Chỉ cần là dao thường dùng đều được nhét đầy trong vali của cô.
Ít nhất cũng phải hơn trăm con ấy chứ.
Số lượng nhiều nhất chính là bấm móng tay nhỏ gọn và loại kéo cắt nhỏ dùng để cắt móng cho trẻ em.
Anh ta cũng có thể đoán ra được lý do tại sao lại vậy, bởi vì thuận tiện mang đi để giao dịch hơn.
Tạ Cảnh Châu không nói gì cả mà đợi hành động của Đồ Sơn Cửu.
Chỉ thấy cô lấy đại một cái kéo ở bên trong ra sau đó đóng vali lại, quay người đưa cho anh ta.
"Tuy rằng chúng ta sắp trở thành người một nhà nhưng quy tắc chính là quy tắc, tôi vẫn sẽ thu thù lao, ừm... một nghìn tệ nhé."
Một nghìn tệ đã đủ cho cô đi ăn một bữa lẩu rồi, lượng cơm của cô nhiều hơn người bình thường rất nhiều nên hơi tốn kém.
Tạ Cảnh Châu cầm lấy.
Đồ Sơn Cửu nhếch khóe môi: "Bước đầu của giao dịch đã hoàn thành, sau mười giờ tối nay đừng cho em ba đụng vào chiếc xe màu đỏ, bằng không, cậu ta sẽ gặp tai họa đổ máu, nếu nghiêm trọng sẽ bị thương ở chân, khiến cả đời tàn tật."
Câu này vừa thốt ra, chỉ thấy Hứa Ái Như nghe thấy động tĩnh mà ra ngoài đón Đồ Sơn Cửu lập tức kinh hoàng thốt lên: "Trời ơi, Cảnh Đình về nhà trước hai đứa, nó vừa về nhà đã vào gara, mẹ thấy nó lái chiếc Lamborghini màu đỏ mà nó thích nhất kia!"