Chương 43: Trên người tôi có nhiều vết thương không
Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao
undefined17-01-2026 12:00:05
Ba người không nói chuyện.
Trình Tú Quyên cười nhạo một tiếng: "Nhìn ông ta mặc áo blouse màu trắng sạch sẽ, nhưng mà trái tim của ông ta chính là màu đen đó."
Cô ta quay đầu lại, lực trên tay lại chậm rãi siết chặt: "Đỗ Minh, bác sĩ kiêm ông chủ của phòng khám Huệ Chúng Khang, ngầm làm buôn bán nội tạng và dân cư."
"Tiểu Lục chính là bị đưa tới phòng khám nhà này, lấy đi giác mạc và hai viên thận sau đó chảy máu quá nhiều dẫn tới tử vong."
"Tiểu Bát bị lấy ra trái tim, tiểu thập bị rút cạn cốt tủy, tiểu nhị thập nhất..."
"Các người nói xem ông ta có tính là lạm dụng tạo sát nghiệp hay không?"
"Ồ, đúng rồi, vì sao các ông không hỏi xem vì sao tôi phải giết tên Đường Văn kia, một lãnh đạo nhỏ của công ty giải trí như anh ta có liên quan gì tới chuyện này?"
"Anh ta ấy à, dựa vào cái cớ chiêu mộ diễn viên lừa mấy cô gái nhỏ mới đi vào xã hội không có lòng cảnh giác, đều đưa tới nước ngoài bán cho câu lạc bộ đêm ngầm, chưa tới một tháng mười không còn một."
"Trên người tôi có nhiều vết thương không? Nhưng trên người bọn họ cũng chỉ nhiều chứ không ít hơn."
"Các ông nói hồn về địa phủ, vậy hồn phách của bọn họ còn có thể trở về không?"
Trình Tú Quyên nghiêng đầu nhìn thoáng qua, tường vi màu đỏ đầy tường, xung quanh oán khí tăng lên nhiều.
Tay cô ta dùng sức nắm chặt lấy, nhìn Đỗ Minh đau đớn giãy giụa trước mặt: "Đỗ Minh, ồ, tên này đúng là rất giỏi, trong lòng biết rõ làm chuyện trái pháp luật."
"Khi ông tự tay gieo trồng từng đóa hoa tường vi màu đỏ kia, có từng nghĩ tới những người bị ông tự tay lấy xuống nội tạng đỏ như máu hay không?"
"Khi ông ở vườn hoa uống trà, có cảm thấy có mùi máu tươi hay không?"
"Ông bôi đầy máu chó đen lên cửa lớn và hàng rào, có phải là vì chột dạ và sợ hãi hay không?"
Lúc này ý thức của Đỗ Minh đã hoàn toàn mơ hồ, thất khiếu dần chảy ra máu tươi, trong đôi mắt tràn ngập hoảng sợ và đau đớn:
"Tôi sai rồi, cầu, cầu xin cô, tha cho tôi, một, một lần..."
"Tôi tha cho ông, ông có tha cho bọn họ không? Ông có tha cho những người chết ở trên tay ông không!" Mỗi vết thương trên người Trình Tú Quyên đều nứt toác ra, máu tươi nhỏ giọt lên cánh hoa bị dẫm nát bên chân.
Trên mặt đám Hứa Giang Sơn vẫn luôn không mở miệng nói chuyện lộ vẻ kinh hãi.
Bởi vì lúc này những vết thương trên người Trình Tú Quyên lộ ra từng đôi mắt đỏ như máu.
Những đôi mắt đó có lớn có bé, rậm rạp.
Da đầu Lâm Tú Nhi tê dại: "Đó là hồn phách của phụ nữ và đứa bé bị lừa bán đến chết!"
Hứa Giang Sơn nhíu chặt mày, trong mắt tràn ngập rối rắm: "Bọn họ tự nguyện bị cô ta cắn nuốt, để cô ta có năng lực lớn mạnh báo thù."
"Mẹ kiếp! Đám buôn người này đúng là đáng ghét, đã chết cũng là xứng đáng!" Trần Nhượng không đành lòng nhìn những đôi mắt đó.
Vừa mới dứt lời, một tiếng cười khẽ rất nhỏ truyền vào trong tai bọn họ.
"Kẻ nào!" Đám Hứa Giang Sơn nghe thấy tiếng nhìn qua.
Đồ Sơn Cửu ở trên cây thân mình cứng đờ.
Không xong, bị phát hiện.
Cô chỉ không nghĩ tới vậy mà người của phòng làm việc địa phủ ở Nam Thành này cũng có cá tính như vậy.
Quả nhiên không thể trông mặt mà bắt hình dong.
Tới lượt Trần Nhượng, nhìn dáng vẻ ngốc nghếch không có não của anh ta, cô mới không nhịn được cười ra.
Hứa Giang Sơn nhìn thẳng vào mắt Đồ Sơn Cửu, suy tính trong lòng.