Tạ Cảnh Châu sững người, thầm nói chắc chỉ là trùng hợp thôi.
Nhưng Hứa Ái Như đã từng tận mắt chứng kiến bản lĩnh của người bán dao chịu rồi, nếu Đồ Sơn Cửu đã bán dao chịu vậy chắc chắn con trai út của bà sẽ gặp một kiếp như vậy, cả người bà lập tức hoảng hết cả lên.
Tạ Cảnh Châu vẫn đang thất thần thì lưng bị đập một cái.
Hứa Ái Như khẩn trương nói: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau gọi điện cho Cảnh Đình đi, di động của mẹ để trong nhà rồi!"
Tạ Cảnh Châu đã lấy lại thần trí liếc mắt nhìn Đồ Sơn Cửu, sau đó lôi di động ra gọi điện cho Tạ Cảnh Đình.
Điện thoại gọi đi nhưng từ đầu đến cuối, bên kia đều không có người bắt máy.
Lại gọi thêm một lần nữa, vẫn không có người nghe.
Hứa Ái Như gấp đến quay vòng vòng: "Phải làm thế nào bây giờ, sao thằng ôn con này lại không nghe điện thoại! Cảnh Châu, con mau hỏi mấy đứa chơi thân với nó xem có đang ở chung với nó không?"
Tạ Cảnh Châu cảm thấy mẹ mình đã quá mức căng thẳng rồi!
Trước không nói rốt cuộc có phải thật hay không, mà cho dù có là thật thì bây giờ cũng chỉ mới sáu giờ tối mà thôi, cách mười giờ tối mà Đồ Sơn Cửu nói vẫn còn tận bốn tiếng đồng hồ nữa, kiểu gì mà chẳng tìm được Tạ Cảnh Đình.
Đồ Sơn Cửu mím nhẹ môi, lên tiếng nói: "Dì ơi, dì không cần phải khẩn trương quá đâu, chẳng qua chỉ là một tiểu nữ quỷ chẳng được việc gì mà thôi, nếu cháu đã bán dao chịu đương nhiên sẽ xử lý việc này ổn thỏa, nên dì cứ yên tâm đi."
Hứa Ái Như vừa nghe thấy hai chữ nữ quỷ chợt rùng mình một cái, sau đó cũng không còn nghe thấy gì nữa, trong đầu chỉ toàn là có quỷ!
Hai mắt bà lập tức trợn ngược, bất tỉnh nhân sự.
"Mẹ!" Tạ Cảnh Châu phản ứng nhanh lập tức đỡ được người.
Giọng của Đồ Sơn Cửu hơi sốt ruột: "Bấm nhân trung cho dì đi!"
Tạ Cảnh Châu nhanh chóng bấm nhân trung cho Hứa Ái Như.
Đúng lúc này, đám người giúp việc trong nhà cũng nghe thấy động tĩnh mà chạy ra ngoài, người lập tức gọi 120, người thì lại vội vàng thực hiện biện pháp cấp cứu.
Vừa vặn lúc này, điện thoại trong túi Đồ Sơn Cửu vang lên.
Cô lấy ra nhìn, trên màn hình hiển thị là Tạ Thời Dữ.
Đồ Sơn Cửu ấn nút nghe.
Một giọng nói dễ nghe vang lên từ đầu bên kia điện thoại: "Chào em, cô Đồ Sơn Cửu, anh là Tạ Thời Dữ, rất xin lỗi vì nguyên nhân công việc mà anh không thể đích thân đến sân bay đón em được. Bây giờ chắc em đã sắp về đến nhà rồi chứ, còn khoảng nửa tiếng nữa anh mới có thể về được, lát nữa gặp nhé?"
Đồ Sơn Cửu lặng lẽ liếc mắt nhìn đám đông loạn như cào cào, cô theo bản năng giơ tay đặt ngón cái lên khóe miệng, cắn nhẹ và bảo: "Tạ Thời Dữ, em dọa mẹ anh sợ quá ngất xỉu rồi."