Tạ Thời Dữ ra ngoài chạy bộ nhìn thấy chính là cảnh tượng như thế.
Bước chân của anh thả chậm lại theo bản năng, sau đó dừng lại.
Lau mồ hôi mỏng trên trán, anh đi tới bên đình hóng gió ngồi xuống, nhìn Đồ Sơn Cửu ngồi thiền trên cỏ.
Chuyện ngày hôm qua khiến anh có nhận thức mới đối với năng lực của cô.
Loại bỏ khoảng thời gian ngắn ở chung khi còn nhỏ, anh cảm thấy cô hiện giờ cũng khiến anh cảm thấy hứng thú.
Anh dám chắc chắn, cô tới đây xong cuộc sống nhà họ Tạ tuyệt đối sẽ rất thú vị.
Bỗng nhiên Đồ Sơn Cửu vốn đang nhắm mắt bất ngờ mở mắt ra, nhìn thẳng vào mắt Tạ Thời Dữ:
"Ai da, không xong, hình như ngày hôm qua em quên cho em ba bùa khư âm!"
Trên bàn cơm, ông cụ Tạ thấy Tạ Cảnh Đình đeo kính râm ngồi xuống, lập tức nhíu mày:
"Cháu như vậy còn ra thể thống gì, đâu có ai đeo kính râm ăn cơm, nhanh tháo xuống cho ông!"
Ông cụ Tạ quay đầu cười hiền từ với Đồ Sơn Cửu, âm lượng đều nhỏ đi nói:
"Tiểu Cửu đừng trách móc nhé, tên nhóc thối này được chiều đến vô pháp vô thiên, ông nội còn phải cảm ơn cháu ngày hôm qua đã cứu thằng bé, sau này cháu có yêu cầu gì cứ việc bảo thằng bé đi làm. Nếu thằng bé dám bất kính với cháu, ông sẽ đánh thằng bé!"
"Vâng, ông Tạ không cần phải khách sáo như vậy đâu, cậu ấy là em trai của Tạ Thời Dữ, cháu là vợ sắp cưới của anh trai cậu ấy không có khả năng nhìn cậu ấy xảy ra chuyện được. Ừm, còn cần cậu ấy làm gì đó, đợi sau này có lại nói sau ạ."
Khi Đồ Sơn Cửu nói chuyện không nhìn về phía Tạ Cảnh Đình, cô sợ cô không nhịn được cười mất đi lễ nghĩa.
"Được, vậy chúng ta người một nhà không nói hai lời, đói bụng rồi đúng không, ăn... Ở đâu ra gấu trúc như vậy, dọa ông sợ muốn chết!" Ông cụ Tạ vừa quay đầu lại, thì thấy Tạ Cảnh Đình tháo kính mắt xuống để lộ hai con mắt xanh đen.
Tạ Cảnh Đình cũng rất bất đắc dĩ, từ tối hôm qua trở về anh ta vẫn luôn làm gì cũng gặp xui xẻo.
Đầu tiên là tắm rửa mới bôi sữa tắm lên vòi hoa sen hỏng, muốn đến phòng cho khách tắm rửa, khi anh ta cầm lấy khăn tắm thì trượt chân, sau gáy tiếp xúc thân mật với bồn tắm.
Sáng hôm nay tỉnh dậy càng thêm xui xẻo, trực tiếp biểu diễn uống nước ấm bị nghẹn bản hiện thực.
Đôi mắt xanh đen như vậy là khi anh ta đi qua hành lang, quả cầu thủy tinh trên vật trang trí sừng hươu rơi xuống, vừa vặn đôi mắt mỗi bên bị đập trúng một cái.
Dù cơ thể có khuyết tật, ý chí vẫn kiên cường và mạnh mẽ, anh ta có thể đi vào nhà ăn cũng thực sự không dễ dàng.
Tạ Cảnh Đình ấm ức nói ra hết những cảnh ngộ thê thảm mà mình gặp phải.
Anh ta vừa mới nói xong, vẻ mặt Đồ Sơn Cửu ngồi đối diện thay đổi, vội vàng nói: "Mau tránh ra! Bát của em..."
Đồ Sơn Cửu còn chưa nói xong, bát trước mặt Tạ Cảnh Đình lập tức "cạch" một tiếng nứt ra.
Cháo nóng trút xuống dưới, Đồ Sơn Cửu che mặt, không đành lòng nhìn qua.
Tạ Cảnh Đình hét thảm một tiếng: "A! Thật nóng!"
"Nhanh đi xối nước lạnh đi!"
"Chú Ngô, gọi bác sĩ, nhanh lên!"
Nhà ăn lập tức trở nên binh hoang mã loạn...