Chương 42: Cô ấy thật đẹp trai

Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao

undefined 17-01-2026 12:00:05

Chỉ cần mua nợ con dao của cô, cô sẽ giúp bọn họ! "Nợ!" Trình Tú Quyên không quan tâm nhiều như thế, đã không còn nhiều thời gian, cho dù chỉ là một đường hy vọng cô ta đều phải nắm lấy. "Giao dịch bước đầu đạt thành, chuyện giết người tôi không nhúng tay, nhưng mà cửa này ấy à, cứ giao cho tôi." Nói xong Đồ Sơn Cửu còn bảo Trình Tú Quyên lùi về sau hai bước, tránh làm ngộ thương tới cô ta. Trình Tú Quyên không biết cô muốn làm thế nào, chỉ có thể nghe lời cô. Đợi cô ta vừa mới lùi ra sau bước thứ hai, thì thấy Đồ Sơn Cửu xoay người đá một cái, cánh cửa bằng gỗ nặng cứ bay ra ngoài như vậy. Lại đá một cái, một cánh cửa khác cũng không thấy bóng dáng, chỉ nghe "rầm" một tiếng rất to. Trình Tú Quyên không nhịn được há hốc miệng. Mà trên ngươi cô ta cũng cùng xuất hiện rất nhiều giọng nói không thuộc về cô ta. "Oa!" "Cô ấy thật đẹp trai!" "Tôi rất thích!" Đồ Sơn Cửu: "..." Khi đám người Hứa Giang Sơn tới biệt thự của nhà họ Đỗ, thì thấy Trình Tú Quyên đang đứng trong sân. Mà hai cánh cửa sân của biệt thự thì không cánh mà bay. Phía sau cô ta là hoa tường vi đỏ tươi như máu, trái ngược hoàn toàn với cơ thể trắng tinh tràn ngập vết thương giao nhau trông vô cùng đáng sợ của cô ta. Đây là trạng thái của cô ta khi chết. Cô ta là bị người ta hành hạ đến chết. Mà lúc này trong tay cô ta đang bóp một người đàn ông sắp hít thở không thông. Người đàn ông nhìn khoảng bốn năm chục tuổi, trên người còn mặc áo blouse trắng. Rất rõ ràng người này là một bác sĩ. Đỗ Minh thấy có người tới, vội vàng duỗi tay cầu cứu bọn họ. "Cứu... Tôi..." "Buông ông ta ra!" Trần Nhượng lập tức ném một lá bùa, ma xà tiên trong tay quăng ra ngoài, đánh thẳng về phía nữ quỷ. Trình Tú Quyên không quay đầu lại, ánh sáng vàng từ trên người cô ta tỏa ra ngút trời, bao bọc cô ta từ đầu tới chân. Ma xà tiên đánh lên trên ánh sáng vàng lập tức bị đẩy lùi ra ngoài. Chấn đến cánh tay của Trần Nhượng không ngừng run rẩy. "Đó là... Thần quang của Lư Sơn Phái chúng ta sao? Tại sao lại như vậy?" Trần Nhượng ngây ngốc. Hứa Giang Sơn và Lâm Tú Nhi cũng nhìn đến trợn tròn mắt. Lệ quỷ có được thần quang phù hộ ư? Trước đây chưa từng gặp! Lâm Tú Nhi hỏi Hứa Giang Sơn: "Ông Hứa, đây là chuyện gì thế, chẳng lẽ nữ quỷ này khi còn sống là người trong ngành?" Hứa Giang Sơn lắc đầu, nói chắc chắn: "Không phải, nhưng mà vì sao cô ta có được thần quang hộ thể, tôi cũng không biết." "Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao bây giờ, chẳng lẽ cứ để cô ta giết người trước mặt chúng ta à?" Trần Nhượng nhìn chằm chằm Đỗ Minh trên tay Trình Tú Quyên. Hứa Giang Sơn im lặng một lát, tiến lên hai bước mở miệng nói với Trình Tú Quyên : "Người chết như đèn tắt hồn về địa phủ, cho dù có oan khuất cũng phải tuân theo trật tự âm dương, tuân thủ quy định của trời đất, không thể lại động sát niệm, lạm dụng tạo sát nghiệp!" Nghe thấy thế Trình Tú Quyên có động tác. Cô ta hơi thả lỏng cổ Đỗ Minh ra, để ông ta có cơ hội kéo dài chút hơi tàn, quay đầu nhìn về phía đám Hứa Giang Sơn, trên gương mặt đều là căm hận. "Ồ, lạm dụng tạo sát nghiệp ư? Vậy các ông có biết ông ta đã làm những gì không?"