Không cần phải chở đến bệnh viện bởi vì không bao lâu sau, Hứa Ái Như đã tự mình tỉnh lại.
Bà được chuyển từ trong sân đến phòng khách trong nhà.
Sau khi ông cụ Tạ biết được đầu đuôi ngọn ngành lại không khẩn trương cho lắm.
Mà sau khi Hứa Ái Như nghe được cô nói người bán dao chịu sẽ không để Tạ Cảnh Đình xảy ra chuyện mới hoàn toàn yên tâm.
Tạ Cảnh Châu đã được sắp xếp ra ngoài tìm Tạ Cảnh Đình.
Trước khi đi, Đồ Sơn Cửu dặn dò anh ta mang theo cái kéo kia bên mình.
Trong phòng khách.
Ông cụ Tạ cười ha ha hỏi Đồ Sơn Cửu: "Tiểu Cửu, một chuyến đi này chắc vất vả lắm rồi, có mệt không, ông đã kêu người nấu đồ ăn ngon cho cháu, lát nữa là xong rồi."
Đồ Sơn Cửu ngồi nghiêm chỉnh, mỉm cười trả lời ông cụ Tạ: "Ngồi máy bay quả thật hơi mệt nhưng vẫn ổn, cảm ơn ông đã quan tâm ạ."
Ông cụ Tạ gật đầu: "Thời gian trôi qua nhanh thật đấy, chớp mắt cái mấy đứa đều đã trưởng thành cả rồi, nhớ năm đó lúc ông nội cháu bế cháu đến nhà họ Tạ thì cháu mới được ba tuổi thôi, ôi chao, lúc đó cháu đáng yêu lắm, nhìn yêu chết đi được."
Hứa Ái Như cũng phụ họa: "Đúng đó, mềm mại cứ như cục tuyết vậy, lúc đó dì còn từng bế cháu nữa đấy, à đúng rồi, hồi đó Thời Dữ cũng từng bế, đúng không Thời Dữ?"
Nghe thấy bà gọi Tạ Thời Dữ, Đồ Sơn Cửu hơi mím đôi môi đỏ, ánh mắt liếc về phía người đàn ông đang ngồi ngồi trên chiếc sô pha đơn.
Vừa rồi Tạ Thời Dữ đã quay về nhà.
Ấn tượng đầu tiên của Đồ Sơn Cửu về anh chính là giọng nói của anh trong cuộc gọi ban nãy.
Ở trên núi, lúc những nhàm chán cô rất thích nghe kịch truyền thanh, cho nên cũng được tính là một người mê giọng nói.
Giọng nói của Tạ Thời Dữ quả thật quá dễ nghe, không phải loại âm trầm cấm dục khiến hai mắt người sáng ngời cả lên đó, mà là kiểu gió xuân êm đềm khiến người nghe không bao giờ quên được.
Nghe anh nói chuyện, cô cứ cảm thấy tai mình hơi ngứa.
Mà đó đều là ấn tượng về Tạ Thời Dữ trước khi cô được gặp anh.
Ngay khi nhìn thấy người thật, cô cảm thấy vẻ ngoài của anh còn khiến người lưu luyến khó quên hơn cả giọng nói.
Đường nét gương mặt rõ ràng, cương nhu vừa phải, cặp lông mày trời sinh hơi thô lại khá sắc bén, một đôi mắt hoa đào mới đuôi mắt hơi nhếch lên, ánh mắt sáng ngời lại sâu thẳm.
Đồn Sơn Cửu vốn cho rằng anh sẽ là một tinh anh chốn công sở chuyên mặc tây trang đi giày da không tỳ vết chứ.
Nhưng anh lại mặc một bộ đồ thường ngày, mang đến cho người một loại cảm giác rất dễ chịu.
Dịu dàng và cao quý giống y như giọng nói của anh vậy.
Đồ Sơn Cửu vốn chỉ định nhìn trộm một cái nhưng không ngờ Tạ Thời Dữ cũng đang nhìn cô.
Bốn mắt va chạm, nhìn trộm bị bắt ngay tại trận, Đồ Sơn Cửu nhanh chóng thu lại tầm nhìn của mình, cúi đầu nghịch chiếc vòng trên cổ tay.
Cô nào biết, thật ra trước khi Tạ Thời Dữ về nhà đã cố tình thay một bộ quần áo khác ở công ty, cũng vì sợ sẽ mang lại cảm giác xa cách cho cô.