Bọn họ không phải huyền sư nhân viên công vụ của địa phủ, nếu muốn rút ra quỷ lực cần phải tìm phòng làm việc của địa phủ ở nhân gian đăng ký sau đó thao tác rút ra.
Quỷ lực được rút ra xong sẽ dựa theo tập tính của bản thân huyền sư mà biến thành đủ loại đồ ăn, cung cấp cho huyền sư hấp thu chuyển hóa thành khí.
Ví dụ như Lâm Tú Nhi thích nhai kẹo cao su, vậy quỷ lực mà cô ta rút ra sẽ biến thành kẹo cao su đủ loại khẩu vị, nhai một lát là hấp thu.
Trần Nhượng là thịt ức gà, Hứa Giang Sơn là trà, ông nội cô là rượu.
Mà Đồ Sơn Cửu thích ngọt, cô chính là kẹo que.
Đương nhiên là đủ loại khẩu vị, nhưng không nhất định đều là ngọt.
Ví dụ như vị chua cô xui xẻo chọn trúng hôm nay, còn là càng ăn càng chua, suýt chút nữa chua chết cô!
Hứa Giang Sơn tự mình ra tay rút quỷ lực của Trình Tú Quyên cho Đồ Sơn Cửu.
Khi Đồ Sơn Cửu chạm vào quỷ lực màu đỏ kia, quỷ lực lập tức biến thành bảy chiếc kẹo que màu sắc khác nhau.
Quỷ bình thường chỉ có thể biến ra một chiếc, nhưng Trình Tú Quyên thì khác, trên người cô ta dung hợp mấy chục quỷ hồn, cho nên lợi hại hơn lệ quỷ thông thường.
Cộng thêm bản thân cô ta được thần quang che chở, ít nhiều gì cũng lây dính một chút tẩm bổ.
Hứa Giang Sơn thu quỷ hồn của Đường Văn, Đỗ Minh còn có Trình Tú Quyên vào trong phù triện, đợi trở về cùng đưa xuống dưới.
Đồ Sơn Cửu thuận tiện đưa lá bùa chứa hồn phách của Trương Tuệ Tuệ cho bọn họ.
Kẹo que lại thêm một.
Trần Nhượng ở bên cạnh nhìn Đồ Sơn Cửu cất kẹo que vào trong túi, có chút muốn nói lại thôi.
Đồ Sơn Cửu đã sớm liếc thấy.
Cô cất kẹo que xong, vỗ túi xách, bổ sung thêm hàng nên tâm trạng của cô không tệ lắm.
Cô nâng mắt nhìn về phía Trần Nhượng hỏi: "Có phải anh muốn biết vì sao trên người Trình Tú Quyên sẽ có thần quang của Tam Nãi Lư Sơn Phái che chở hay không?"
Trần Nhượng cũng không làm ra vẻ, trực tiếp gật đầu: "Đúng vậy, tôi muốn biết vì sao."
"Được, vậy tôi sẽ nói cho anh."
Đồ Sơn Cửu bóc một chiếc kẹo que ra cho vào trong miệng, chậm rãi nói:
"Chỗ Trình Tú Quyên bị ném xác sau khi chết có một tòa miếu thờ cô Trần Tĩnh, đã cung phụng mấy trăm năm..."
Trình Tú Quyên vốn là người thôn Thanh Hoa ở thành phố kế bên.
Khi chồng đi đổ bê tông xi măng ở công trường xảy ra sự cố ngoài ý muốn qua đời, trong nhà chỉ còn lại một mẹ chồng sức khỏe không tốt và đứa con tám tuổi.
Cho nên trọng trách cuộc sống đều đè hết lên vai cô ta.
Người cùng thôn giới thiệu cho cô ta một công việc nhân viên phục vụ, một tháng bao ăn ở hơn 6000 tệ, tính cả hoa hồng cũng có thể có 7000 tệ.
Đầu năm năm nay cô ta đã lên xe khách đến Nam Thành.
Bởi vì diện mạo của Trình Tú Quyên không tệ, dáng người thon thả, cho nên ông chủ chọn cô ta làm nhân viên quầy lễ tân của nhà hàng.
Hôm đó có mấy khách hàng tới nơi này ăn cơm, trong đó có Đường Văn.
Anh ta nhìn trúng dung mạo của Trình Tú Quyên, sau đó cho cô ta một số điện thoại, nói cô ta sinh ra là để làm diễn viên, hiện giờ công ty bọn họ đang tuyển diễn viên quần chúng và một số nhân vật nhỏ, bảo cô ta có hứng thú có thể tới thử xem.