Hai mắt cô gái đỏ hoe, hình như đã gặp phải chuyện khó khăn gì đó mà muốn nhờ anh ta giúp đỡ.
Anh ta hạ cửa sổ xe xuống, bực mình nói: "Này bà chị, cô có biết hù dọa người khác có thể gây chết người không, cô ở đâu chui ra vậy?"
Cô gái trông như sắp khóc, nói: "Xin lỗi, tôi không cố ý dọa sợ anh đâu, tôi với bạn trai tôi cãi nhau, anh ấy đuổi tôi xuống xe sau đó bỏ đi một mình rồi, tôi đợi rất lâu mà không thấy có một chiếc xe nào chạy ngang qua chỗ này."
Tạ Cảnh Đình nhìn dòng xe không ngừng chạy lướt qua bên cạnh.
Sao trên đường quốc lộ này lại không có xe chạy qua chứ?
Anh ta nâng mắt lên nhìn đối phương, hỏi: "Cô không có di động sao? Không biết gọi xe?"
"Có, tôi gọi rồi, nhưng đã nửa tiếng rồi vẫn không có ai nhận đơn." Cô gái cực kỳ tủi thân, rưng rưng nước mắt.
Tạ Cảnh Đình hơi cạn lời: "Thì cô nghĩ cách khác đi, không gọi được xe, bộ không biết cầu cứu chú cảnh sát hay sao?"
Trương Tuệ Tuệ: "..."
Thấy cô ta không nói gì mà cứ nhìn mình chằm chằm, Tạ Cảnh Đình lại nói: "Cô đừng nhìn tôi, tôi cũng đang đợi người tới đón đây, tôi kiến nghị cô vẫn nên báo cảnh sát trước đi."
Chủ yếu là anh ta cũng không biết Tạ Cảnh Châu sẽ lái xe gì tới, nếu chỉ có hai chỗ ngồi vậy lẽ nào để cô ta lên nóc xe?
Nói xong, Tạ Cảnh Đình kéo cửa sổ xe lên.
Cửa sổ xe vừa kéo lên, chiếc di động vừa rồi không có tín hiệu của Tạ Cảnh Đình lại vang lên.
Rừ rừ rừ!
Anh ta nghe máy: "Alo, anh, anh đến đâu rồi?"
"Em đã xuống xe chưa?"
"Chưa, em đỗ xe ở bên đường, mở đèn cảnh báo ấy, không phải ngồi trên xe đợi anh cũng thế hay sao, em mặc mỗi cái áo ngắn tay, lạnh muốn chết đi được."
Tạ Cảnh Châu nhướng mày.
Anh ta hồi tưởng lại lời mà Đồ Sơn Cửu đã nói với mình trước khi anh ta ra ngoài, nữ quỷ kia ở ngay trong xe của Tạ Cảnh Đình, nhưng anh ta biết lá gan của Tạ Cảnh Đình giống Hứa Ái Như, nếu nói với đối phương trong xe có khả năng có một nữ quỷ thì người này chắc chắn sẽ chạy một đường về thẳng nhà luôn.
Nhưng bây giờ đã hơn 11 giờ rồi.
Bỏ đi, chạy về nhà thì chạy về nhà, tóm lại vẫn tốt hơn là xảy ra chuyện.
Cũng chỉ mấy chục cây số thôi, coi như rèn luyện vậy.
"Em nghe anh nói này, chị dâu cho anh mua chịu một con dao, nói không được để em đụng vào chiếc xe màu đỏ sau mười giờ, bằng không sẽ gặp họa đổ máu, cô ấy nói..."
"Ha, cô ta còn nói gì nữa không?"
"Nói trên xe của em sẽ có một nữ quỷ."
Câu này vừa dứt, sắc mặt của Tạ Cảnh Đình đã cứng đờ, sau đó trắng bệch như tờ giấy.
"Thịch."
"Thình thịch."
Cô gái ban nãy không biết từ khi nào đã đứng trước xe của anh ta.
Xung quanh không có đèn đường nên cực kỳ tối tăm, chỉ có mỗi khoảng đất phía trước đèn xe kia được chiếu sáng.