Chương 34: Ông Hứa, tôi là Trương Học Phong

Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao

undefined 17-01-2026 12:00:06

"Ôi má ơi!" Lâm Tú Nhi không nhai kẹo cao su nữa, tìm giấy nhả ra gói cẩn thận rồi ném vào thùng rác: "Là truyền nhân duy nhất của nhà Đồ Sơn sống không quá 22 tuổi sao?" Hứa Giang Sơn: "Tú Nhi!" Lâm Tú Nhi lập tức câm miệng, làm ra thủ thế kéo vào. Hứa Giang Sơn rời mắt, nhìn tên người làm ghi chép này. "Xin hỏi một chút đồng chí Trương Học Phong là vị nào?" Trương Học Phong vẫn luôn chú ý tới ba bọn họ, nghe thấy người được gọi là ông Hứa gọi anh ta, anh ta lập tức đứng dậy cúi chào đáp: "Ông Hứa, tôi là Trương Học Phong." Hứa Giang Sơn đánh giá anh ta một lát. Không biết vì sao anh ta chỉ bị Hứa Giang Sơn nhìn "từ ái" mấy lần như vậy, lập tức mồ hôi lạnh ứa ra, có loại cảm giác bị người ta phân tích mở ra. Hứa Giang Sơn ngồi xuống, giọng nói rất chậm: "Đừng khẩn trương, có thể nói chi tiết tình hình người bán dao chịu tìm cậu lúc ấy hay không?" Ông ta đè tay xuống: "Ngồi xuống nói là được." Trương Học Phong sửng sốt trước tiên, nhưng rất nhanh phản ứng kịp. Bọn họ biết người bán dao chịu là gì! Mười phút sau đám Hứa Giang Sơn hiểu biết nguyên nhân kết quả mọi chuyện, nói một câu vụ án này bọn họ mang đi, sau đó rời đi. Nhậm Hồng Đào tiễn người xong lại vòng trở về, mọi người trong phòng họp đều mắt trông mong nhìn ông ta. Mọi người đều chờ ông ta nói rõ cho mọi người nghe. Nhậm Hồng Đào ho nhẹ một tiếng, sau đó dùng giọng điệu cảnh cáo nói: "Từ giờ trở đi mọi người người nào cũng không được theo dõi vụ án này nữa, còn có lát nữa ông Hứa sẽ dẫn người đến ga tàu cao tốc một chuyến, bên đồn công an đường sắt phối hợp một chút, bọn họ xử lý xong sáng sớm ngày mai đoàn tàu G3197 có thể vận hành bình thường. Được rồi, đều đã muộn, mọi người đều nhanh chóng trở về nghỉ ngơi đi, vất vả rồi." Nói xong, Nhậm Hồng Đào xoay người đi ra khỏi phòng họp, chỉ để lại bọn họ vẫn còn mơ hồ. Trương Học Phong nhíu mày, bỗng nhiên nhớ tới những lời Trương Việt từng nói. "Sư phụ, có phải người biết chút gì hay không?" Anh ta nhỏ giọng hỏi Trương Việt đang thu dọn đồ. Trương Việt dừng tay một lát: "Sư phụ có thể biết được cái gì? Sư phụ chỉ biết con không cần theo sư phụ về Vân Thị nữa." "Vì sao ạ?" Trương Học Phong cảm thấy hôm nay tai của mình giống như có chút vấn đề, sao bọn họ nói gì anh ta cũng không nghe hiểu thế này. Trương Việt thấy anh ta có dáng vẻ như bị vứt bỏ, thật sự không có mặt mũi nhìn, ông ta giải thích: "Phía trên gửi điều lệnh xuống, bảo con sáng thứ hai đến đại đội trinh sát hình sự thành phố Nam Thành báo danh. Sau này gặp lại thì phải gọi con là phó đội trưởng Trương rồi." Trương Học Phong bị tin tức bất ngờ này làm cho ngây ngốc. Trương Việt cảm thấy đồ đệ này đúng là một kẻ khờ khạo, nếu không phải nhiều năm như vậy năng lực phá án của anh ta chậm rãi tăng lên, đơn độc đi ra ngoài cũng có thể một mình đảm đương một phía, ông ta còn lâu mới có khả năng buông tay. Nhưng mà nói thật, ông ta dẫn dắt mấy đồ đệ, chỉ có duy nhất anh ta làm việc nghiêm túc cẩn thận, cho dù là một số chi tiết anh ta đều không bỏ qua. Giống như lần này, người bình thường đều sẽ không đặt lời nói của người bán dao chịu gì đó kia trong lòng, nhưng anh ta vì không bỏ lỡ một chút khả năng mà nghiêm túc đối đãi, cho dù anh ta có thể căn bản không tin.