Chương 39: Rốt cuộc trong chuyện này có liên hệ gì?

Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao

undefined 17-01-2026 12:00:06

Sau khi đám ông Hứa và Nhậm Hồng Đào rời đi, bọn họ cũng lén lút thảo luận chuyện này. Mà Trương Việt và Tống Quốc Cương chỉ lẳng lặng lắng nghe bọn họ nói, cho dù mọi người muốn cạy miệng bọn họ ra thế nào cũng không thể thành công. Cuối cùng vẫn là Tống Quốc Cương nghiêm túc vỗ tay bảo dừng, lộ ra một chút cho bọn họ. Ông ta nói chuyện đó thuộc về hiện tượng phi tự nhiên, bảo bọn họ đừng truyền linh tinh ra ngoài, nếu không hậu quả vô cùng nghiêm trọng. Nhưng mà con người đều có lòng tò mò, bọn họ càng không nói Trương Học Phong càng thêm tò mò. Lúc này vừa mới qua mấy tiếng, vậy mà chuyện như vậy lại tái diễn lần nữa. Nói về người lái buôn Lâm Phụng Lan kia, bọn họ căn bản không đồng tình với cô ta, thậm chí còn cảm thấy nếu thật sự là quỷ giết, bọn họ còn muốn vỗ tay trầm trồ khen ngợi quỷ kia nữa cơ. Nhưng hiện giờ Đường Văn này không phải là kẻ buôn người, vậy vì sao thứ kia tới tìm Đường Văn? Rốt cuộc trong chuyện này có liên hệ gì? Đang nghĩ ngợi, di động của Tống Quốc Cương vang lên. "Alo, cục trưởng Nhậm." "Ừm, đã rõ, tôi sẽ dặn dò bọn họ." Trương Học Phong vừa nghe Tống Quốc Cương gọi một tiếng cục trưởng Nhậm thì lông mày nhướng lên, trong lòng có suy đoán đại khái. Lúc này người vây xem bên ngoài đều đã được sơ tán đi, Tống Quốc Cương vừa gọi điện thoại vừa đi ra ngoài cửa khu biệt thự, có lẽ là đi đón người. Ông ta nhìn thoáng qua Trương Việt đứng ở cửa hút thuốc. Trương Học Phong đi qua. Trương Việt nhìn gương mặt đầy râu ria của anh ta, đưa cho anh ta một điếu thuốc: "Sau này chăm chỉ theo sau Tống Quốc Cương học tập, ông ta lợi hại hơn sư phụ con nhiều." Đại đội trưởng đại đội trinh sát hình sự thành phố Nam Thành Tống Quốc Cương, là bạn học cùng trường cảnh sát với Trương Việt, cũng là lão hình cảnh kinh nghiệm phong phú phá án nhiều năm. Lúc trước Tống Quốc Cương và ông ta cùng nhìn trúng hạt giống tốt là Trương Học Phong, nhưng mà e ngại nhà họ Trương "gây khó dễ từ giữa". Sau này Trương Học Phong đến Vân Thị, nếu lúc ấy Trương Học Phong ở lại Nam Thành mà nói, nói không chừng là đồ đệ của ai đó ấy chứ. Bật lửa châm điếu thuốc, Trương Học Phong giống như không cam lòng hút hai hơi. Anh ta không thích nhất chính là cảm giác như lọt vào trong sương mù này. Mà người làm sư phụ của anh ta bảy tám năm, sao có thể không hiểu tính cách của anh ta. Trương Việt vỗ sau gáy anh ta, cảnh cáo nói: "Tên nhóc con đừng không để trong lòng lời nói của sư phụ và lão Tống, loại chuyện này không phải chúng ta có thể tiếp xúc, người thường thì phải làm tốt chuyện của người thường, đừng cố gắng đẩy ra cánh cửa sổ kia, nếu không thế giới quan của con sẽ tràn ngập nguy hiểm." Trương Học Phong há miệng thở dốc, muốn tiếp tục hỏi gì đó. Nhưng Trương Việt không cho anh ta cơ hội này, chặn luôn lời anh ta nói: "Được rồi, đã tới thời gian sư phụ nên đến sân bay, con chăm chỉ làm việc, đợi có rảnh thì trở về tụ họp, hành lý của con qua hai ngày nữa sẽ đóng gói gửi qua bưu điện cho con, đi đây." Nhưng mà ông ta mới đi ra ngoài chưa được hai bước, phí sau truyền đến tiếng xôn xao. Là Tống Quốc Cương đi đón người trở về.