"Xin hỏi các hạ là?" Ông ta còn phải xác nhận một chút.
Nếu bị phát hiện, Đồ Sơn Cửu không ẩn giấu nữa.
Cô nhảy thẳng từ trên thân cây cao 3 mét xuống, ôm quyền với đám Hứa Giang Sơn:
"Người bán dao chịu, Đồ Sơn Cửu."
Dứt khoát rõ ràng.
Trình Tú Quyên ở bên cạnh bởi vì biến cố cũng dừng động tác, nhìn về phía Đồ Sơn Cửu với vẻ lo lắng.
Đó là ân nhân giúp cô ta, cũng là chủ nợ của cô ta, không có cô mà nói hôm nay cô ta không có khả năng đi vào cánh cửa này.
Lông mày Hứa Giang Sơn dần giãn ra: "Chuyện đó, tôi quên mang theo pháp khí, bây giờ trở về lấy cũng không còn kịp nữa."
Ông ta nhìn thoáng qua Lâm Tú Nhi: "Tú Nhi à, tôi nhớ rõ ngày hôm qua tay cô cũng bị thương đúng không, có lẽ là không sử dụng được chưởng tâm lôi."
"Còn có Tiểu Nhượng nữa, cậu có thể phá thần quang của "Tam Nãi Lư Sơn Phái" không?"
Trần Nhượng là người đầu óc đơn giản, lại mới đi làm chưa được bao lâu nhất thời không phản ứng kịp, anh ta vốn định mở miệng nói một mình mình không được, nếu ba bọn họ cùng nhau liên thủ lại còn có một chút hy vọng.
Dù sao tuy trên người của Trình Tú Quyên có thần quang che chở, nhưng không phải thần lực thỉnh thần.
Bọn họ đều là thông qua khảo hạch của địa phủ, đương nhiên thực lực cũng không yếu.
Nhưng Hứa Giang Sơn nắm tay ho nhẹ một tiếng, ông ta bỗng chốc "có chút thông suốt".
Hóa ra còn có thể chơi như vậy, đã học được, quả nhiên vẫn là những nhân viên kỳ cựu biết nhiều hơn.
Lúc này trong lòng ông ta thoải mái, không nghĩ tới thoải mái không chỉ có mình ông ta.
Năm phút sau.
Bốn người một quỷ ngồi trên bồn hoa cách biệt thự nhà họ Đỗ không xa, nhìn Tống Quốc Cương và đám Trương Học Phong dùng dây cảnh giới vây quanh nhà họ Đỗ.
Quần chúng vây xem xung quanh cũng dần nhiều hơn.
Đồ Sơn Cửu ngậm chiếc kẹo que có que màu lam, không chút để ý nhìn Trình Tú Quyên:
"Hoàn thành giao dịch, làm thù lao, tôi muốn toàn bộ quỷ lực của cô không thành vấn đề đúng không."
Mọi người đều biết quỷ phân thành nhiều loại quỷ, nhưng chỉ cần là quỷ thì đều có quỷ lực, chẳng qua là nhiều hay ít mà thôi.
Giống như khí của huyền sư, quỷ lực chính là tu vi của bọn họ.
Nhưng mà quỷ lực này chính là thứ tốt khó có được.
Nó có thể trở thành "thuốc bổ" của huyền sư, có thể hấp thu chuyển hóa trở thành khí.
Đối với yêu cầu của Đồ Sơn Cửu, Trình Tú Quyên bày tỏ đương nhiên không có vấn đề gì, cô ta biết quỷ lực có thể trợ giúp huyền sư tu hành.
Không nói tới việc cô ta nợ dao của Đồ Sơn Cửu, cho dù cô ta đi xuống địa phủ, quỷ lực này cũng sẽ tự động biến mất.
Cho nên cô ta tình nguyện đưa hết cho Đồ Sơn Cửu, dù sao thù lớn đã báo được là cô ta kiếm lời.
Đương nhiên là đám Hứa Giang Sơn cũng không có bất cứ ý kiến gì.
Quy củ giang hồ, ai bắt quỷ, đương nhiên là quỷ lực sẽ thuộc về người đó.
Nhưng không có quy củ không thành phạm vi, huyền sư dương gian ngoại trừ không thể tự tiện mở quỷ môn ra còn có một việc, đó chính là không thể tự mình rút quỷ lực.
Chỉ có nhân viên biên chế trong địa phủ mới có thể rút ra quỷ lực.
Đây cũng là nguyên nhân lớn nhất vì sao Đồ Sơn Cửu muốn mau chóng tham gia khảo hạch nhân viên công vụ của địa phủ.