Tạ Cảnh Đình thật sự không thể nhịn được nữa, anh ta dựa người lên cửa ghế sau của xe nhìn Đồ Sơn Cửu nhẹ nhàng xách chiếc vali mà mình có dùng hết sức chín trâu hai hổ cũng không thể xách lên được kia: "Trong vali của cô chứa mấy thứ gì vậy? Sao lại nặng như thế?"
Đồ Sơn Cửu cụp mắt nhìn chiếc vali trong tay, không trả lời câu hỏi của anh ta mà bình tĩnh nói: "Cũng tạm, tôi không cảm thấy nặng, anh nên luyện tập thêm đi."
Tính sát thương không lớn nhưng tính sỉ nhục cực mạnh.
Tạ Cảnh Đình bùng nổ: "Tôi thiếu rèn luyện sao? Cô có biết ngày nào tôi cũng ở phòng tập gym hai tiếng, chạy marathon cũng không thở dốc không hả!"
"Không thở đã chết rồi."
Tạ Cảnh Đình sững sờ: "Không phải, tôi không có ý đó, ý của tôi là không thở hồng hộc ấy!"
"Không có khả năng, bởi vì một khi cường độ vận động của con người quá cao, cơ bắp cần lượng lớn oxy để tiến hành hô hấp tế bào, thời gian vận động càng dài thì nhu cầu của cơ thể đối với oxy sẽ càng tăng lên, tần suất hít thở và độ sâu cũng sẽ tăng lên tương ứng, từ đó, hô hấp sẽ càng ngày càng dồn dập, còn các yếu tố khác như chức năng tim phổi, tôi sẽ không liệt kê ra nữa, cho nên nói tóm lại, không có ai chạy một nghìn năm trăm mà nhịp thở vẫn ổn định cả."
Đồ Sơn Cửu nghiêm túc phổ cập kiến thức khoa học cho Tạ Cảnh Đình, Tạ Cảnh Đình hoàn toàn nghẹn họng.
Tạ Cảnh Châu giơ ngón trỏ gãi thái dương, chị dâu của bọn họ thật sự thú vị đấy.
Xem ra sau này, nhà họ Tạ ngoại trừ anh cả có thể trị được thằng em trai này của anh ta ra, thì cũng chỉ có một người có thể trấn áp được người này thôi.
Đồ Sơn Cửu lên xe, Tạ Cảnh Đình tức giận đá đôn đá ở ven đường một cái.
Tạ Cảnh Châu đứng bên cạnh cửa ghế lái, vỗ lên cửa xe: "Còn đá nữa? Người trị được em tới rồi đấy."
Tạ Cảnh Đình: "..."
Đồ Sơn Cửu ở trong xe lại bóc một cây kẹo que ra bỏ vào miệng, khẽ cười một tiếng.
Người nhà họ Tạ cũng rất hài hước.
Chẳng qua, luồng khí đen nhỏ trên mệnh cung của em ba thoạt nhìn rất khiến người khó chịu.
"Rầm" một tiếng, cửa xe đóng lại.
Chiếc xe khởi động.
Tạ Cảnh Đình không ngồi vào trong xe mà giận dữ trực tiếp bắt xe bỏ đi mát.
Đồ Sơn Cửu ngồi ở hàng ghế sau, cúi đầu nghịch vòng ngọc trong tay, cô nhớ lại cảnh Tạ Cảnh Đình giậm chân ban nãy, hình như đột nhiên cô hiểu ra rồi, đối phương đang tức giận.
Nghĩ đi nghĩ lại, cô thuận miệng hỏi Tạ Cảnh Châu đang ngồi trên ghế lái lái xe: "Có phải tôi nói chuyện thẳng thắn quá không, có phải em ba tức giận rồi không?"
Tạ Cảnh Châu đang lái xe bị câu hỏi này của cô làm cho sững sờ.
Anh ta cố gắng kiềm chế để không bật cười thành tiếng, nhưng hai vai đều đang run lên.
Hóa ra lâu như vậy mà người ta hoàn toàn không nhìn ra được Tạ Cảnh Đình đang tức giận à.