Chương 3: Anh ta là một cảnh sát, còn sợ bị cô lừa nữa sao
Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao
undefined17-01-2026 12:00:07
Bây giờ ở đây đông người như thế, anh ta không thể gióng trống khua chiêng làm bại lộ thân phận được.
Không biết tên tội phạm đang lẩn trốn ở chỗ nào trong sân bay, lỡ như nhìn thấy rồi bỏ chạy, vậy sự nỗ lực suốt nhiều ngày như vậy của bọn họ sẽ uổng phí hết.
Tên buôn người kia thật sự quá mức gian xảo, hơn nữa còn giỏi ngụy trang, bọn họ đã tìm người này rất lâu rồi.
Vất vả lắm mới có được manh mối, anh ta không thể vì chuyện này quá mức mơ hồ mà không tin được.
Cho dù là một thông tin hữu dụng thì anh ta cũng không thể bỏ lỡ nó.
Nếu nữ sinh này lừa anh ta vậy lại càng không cần phải sợ hơn.
Anh ta là một cảnh sát, còn sợ bị cô lừa nữa sao?
Vì thế, Trương Học Phong không chần chừ quá lâu mà trực tiếp lên tiếng: "Được, tôi mua chịu cái kéo của cô."
Giao dịch đã hoàn thành bước đầu.
Đồ Sơn Cửu đưa cái kéo kia cho người đàn ông.
Trương Học Phong cúi đầu liếc mắt nhìn chiếc kéo không thể nào bình thường hơn được này rồi giơ tay cầm lấy.
Sau khi anh ta cầm kéo, Đồ Sơn Cửu mới chậm rãi nói: "Trạm tàu điện cao tốc, chuyến tàu số 3197 đến Nam Thành, nhà ga số ba, một người phụ nữ tóc ngắn chấm vai mặc áo kẻ caro màu xám, nhưng cô ta đã sắp lên tàu rồi, không kịp nữa đâu, trong tay cô ta có hung khí, các chú có thể thực hiện hành động vây bắt tại trạm tàu điện cao tốc Nam Thành."
"Cô có đảm bảo lời mình nói là thật không?"
"Tôi đã nói rồi, lời tiên tri thành hiện thực thì tôi sẽ lấy thù lao sau."
Trương Học Phong cũng không chậm trễ thời giờ mà trực tiếp gọi điện thoại cho lãnh đạo ngay trước mặt Đồ Sơn Cửu để báo cáo lại tin tức này.
Anh ta vẫn chưa thể rút khỏi chỗ này, bởi vì trước mắt, những lời mà Đồ Sơn Cửu đã nói vẫn chưa được chứng thực.
Nhưng Đồ Sơn Cửu cũng không đợi anh ta gọi điện thoại xong.
Cô quay người đi đến cổng kiểm tra an ninh, tiếp tục nốt việc kiểm tra chưa hoàn thành ban nãy.
Nhưng lần này, ánh mắt khác thường nhìn về phía cô lại càng nhiều hơn.
Có điều, cô cũng không để ý.
Đi theo ông nội khắp giang hồ suốt nhiều năm như thế, cô đã sớm quen rồi.
Sau khi kiểm tra xong xuôi, Đồ Sơn Cửu lấy một cây kẹo mới từ trong túi xách ra, bóc vỏ rồi cho vào miệng.
Vị ngọt ngập tràn trong khoang miệng khiến hai mắt cô tít cả lại.
Tốt lắm, lần này là vị nho, đúng vị cô thích nhất.
Cách giờ lên máy bay vẫn còn chưa đến một tiếng nữa nhưng cô cũng không vội, mà đi về phía Trương Học Phong vẫn đang cúi đầu nhìn di động.
Thấy Đồ Sơn Cửu đi về phía mình, anh ta ấn tắt điện thoại sau đó nhét vào trong túi.