Trương Học Phong sững sờ, vừa rồi trong lúc gọi điện thoại cho đồng nghiệp đã không thấy người đâu, anh ta chạy theo ra ngoài là vì muốn hỏi thù lao của người bán dao chịu này là bao nhiêu.
Ba trăm, năm trăm, một vạn, hai vạn, anh ta đều đã từng nghĩ đến, nhưng cứ cố tình không ngờ cô chỉ lấy có đúng một đồng!
Đồ Sơn Cửu khỏi cần nhìn cũng biết anh ta đang nghĩ gì.
"Đây là nghĩa vụ mà mỗi một công dân nên có, tôi là người tốt tuân thủ pháp luật. Nhưng quy tắc chính là quy tắc, nhận dao của người bán dao chịu, chỉ cần giao dịch hoàn thành thì tôi không thể không lấy thù lao, bằng không, sau này anh không gánh vác được đâu."
Về phần thu bao nhiêu tiền vậy còn tùy thuộc vào người.
Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn còn phụ thuộc vào Đồ Sơn Cửu.
"Tôi không có tiền mặt, hay là chúng ta kết bạn đi, như vậy sau này, nếu vẫn còn cần lấy thông tin từ cô thì tôi cũng tiện liên lạc với cô hơn, thế nào?"
Trương Học Phong vô thức dùng kính ngữ.
Tạ Cảnh Đình trực tiếp ngu người, lúc thì nhìn Đồ Sơn Cửu, lúc thì nhìn Trương Học Phong.
Tạ Cảnh Châu cũng hơi khó hiểu, nhìn với vẻ mặt hoang mang.
Đồ Sơn Cửu cũng không từ chối, dù sao anh ta cũng sắp phải về Nam Thành này rồi.
Ông nội đã nói, có thêm một con nợ, à không đúng, có thêm một người bạn là thêm một con đường.
"Được, 151..."
Đọc xong số điện thoại của mình, cô còn không quên nhắc nhở anh ta chuyển tiền, không cần nhiều, chỉ một đồng là được.
Nói xong, cô quay người nói với cặp song sinh vẫn đang hoang mang tột độ ở đằng sau: "Em lớn, em hai, thu tiền xong rồi, chúng ta có thể đi."
Đương nhiên, Tạ Cảnh Châu và Tạ Cảnh Đình sẽ không đi ngay lập tức, bọn họ vẫn phải chào hỏi Trương Học Phong một tiếng trước.
Dù sao đây cũng là vấn đề lễ phép.
Biết được Trương Học Phong không phải về Nam thành sinh sống mà chỉ về đây có việc công, hơn nữa, lát nữa phải lập tức quay về Vân thị.
Đến lối ra vào sân bay, mọi người tách nhau ra mỗi người một ngả, Trương Học Phong ngồi xe cảnh sát tới đón mình rời đi.
Hôm nay đến đón người, Tạ Cảnh Châu và Tạ Cảnh Đình lái một chiếc Maybach tới đây nên khá rộng rãi.
Bằng không, phần lớn xe hơi của bọn họ đều là xe thể thao, không thể ngồi hết được.
Cốp sau xe mở ra.
Đồ Sơn Cửu ấn tay kéo của vali xuống, chuẩn bị xách vali để vào cốp xe. Tạ Cảnh Châu mím môi, vẫn cảm thấy hành động như vậy rất không ổn, làm sao có thể để một nữ sinh như cô tự mình cầm hành lý được chứ.
Nhưng... vừa rồi ở trong sân bay chào hỏi Trương Học Phong xong, hai anh em bọn họ đã định giúp Đồ Sơn Cửu cầm vali.
Đừng thấy Tạ Cảnh Đình không vui lòng gì nhưng dù sao gia giáo vẫn còn đây, lẩm bẩm càu nhàu còn được chứ anh ta sẽ không làm ra hành động không lịch thiệp gì.
Nhưng điều mất mặt ở đây là bọn họ không thể nào xách nổi hai chiếc vali trong tay Đồ Sơn Cửu đó...