Trương Học Phong và Trương Việt đều quay đầu nhìn qua, quả nhiên vẫn là người gọi là ông Hứa hôm qua, cùng với Trần Nhượng và Lâm Tú Nhi.
Chẳng qua lần này ba người đều ăn mặc thống nhất, đồng phục lao động màu đen, chỗ ngực còn thêu mấy chữ màu vàng phòng làm việc Nam Thành, mà bên cạnh mấy chữ vàng kia còn có một hình vẽ Thái Cực rất rõ ràng.
Thầy trò hai người liếc nhau, Trương Việt nhướng mày, lấy một thứ gì đó hình tam giác nhỏ màu vàng trong túi quần ra nhét vào túi áo của Trương Học Phong:
"Nhanh đi làm việc đi, sư phụ đi trước, chú ý an toàn."
Trương Học Phong cúi đầu nhìn một cái, sau đó dụi tắt điếu thuốc trong tay:
"Vâng, sư phụ người đi chậm chút, con đi vào đây, đến lúc đó gọi điện liên hệ sau."
Trong phòng ngủ chính ở tầng cao nhất của biệt thự.
Đám Hứa Giang Sơn nhìn cũng không liếc nhìn thi thể một cái, mà bắt đầu quan sát hoàn cảnh xung quanh, cuối cùng mới đi tới bên cạnh thi thể.
Bỗng nhiên Trần Nhượng kinh ngạc vui mừng nói: "Ông Hứa, trên thi thể này có chút oán khí, là thứ kia để lại."
Nói xong anh ta vội vàng lấy một lá bùa ra, nhắm mắt niệm chú ngữ.
Lá bùa nhanh chóng tự cháy.
Bỗng nhiên Trần Nhượng trợn to mắt: "Cô ta còn chưa đi xa, 500 mét phía Tây Nam!"
Lâm Tú Nhi đã sớm chuẩn bị, ngay khi Trần Nhượng báo ra vị trí cô ta giống như một viên đạn pháo nhỏ lao vút ra bên ngoài.
Hứa Giang Sơn và Trần Nhượng theo sát phía sau.
Trương Học Phong mới đi lên thì thấy cảnh tượng khiến anh ta khiếp sợ này.
Nhà họ Đường là biệt thự ba tầng, thi thể ở phòng ngủ chính trên tầng 3.
Ba người bọn họ trực tiếp nhảy từ cửa sổ phía Tây Nam xuống ư?
Trương Học Phong nghiến răng một cái, xoay người chạy xuống lầu.
Tống Quốc Cương thấy thế, quát lớn một tiếng: "Nhãi ranh, cậu quay trở về cho tôi!"
Nhưng mà lúc này đâu còn bóng dáng của Trương Học Phong, Tống Quốc Cương chửi tục một câu, vội vàng cất bước đuổi theo.
Hai người thường như bọn họ sao có thể đuổi kịp ba vị kia.
Cho dù Trương Học Phong đã dùng tốc độ nhanh nhất chạy xuống dưới lầu, nhưng vẫn không thấy được chút bóng dáng nào của người ta.
Tống Quốc Cương đã lớn tuổi, ông ta thở hổn hển tiến lên đạp Trương Học Phong một cái:
"Mẹ kiếp, nhãi ranh có phải cậu chán sống rồi hay không! Được rồi, xem ra không cho cậu biết thì cậu không chết tâm đúng không."
Trương Học Phong vừa nghe thấy những lời này, đôi mắt lập tức sáng lên.
Tống Quốc Cương tức giận trừng mắt với anh ta một cái, lấy di động ra đi sang một bên gọi điện thoại, nói hai câu xong thì cúp máy.
Chỉ một lát sau, ông ta đi tới đưa điện thoại cho Trương Học Phong: "Ký đi, ký xong tôi sẽ nói cho cậu."
Trương Học Phong cúi đầu nhìn, trên di động biểu hiện chính là một hợp đồng điện tử, phía trên viết "hợp đồng bảo mật của phòng làm việc địa phủ ở nhân gian".
Trong lòng đoán được là một chuyện, chân chính tiếp xúc đến lại là chuyện khác.
Hóa ra trên thế giới này thật sự có ma.
Hơn nữa vậy mà bọn họ còn có thể trắng trợn táo bạo giết người như thế!
Trương Học Phong không chút do dự ký tên mình lên trên.