Chương 47: Đừng khách sáo

Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao

undefined 17-01-2026 12:00:05

Như vậy mới có thể ở trước mặt nhiều cảnh sát chính trực, tự tay giết chết Lâm Phụng Lan đã đánh chết cô ta như thế! Nghe xong những lời này, Trần Nhượng im lặng. Đúng vậy, Tam Nãi Lư Sơn bọn họ vẫn luôn từ bi, ba bọn họ được xưng là thần bảo hộ của phụ nữ trẻ em, cho dù là miếu thờ bỏ hoang bao nhiêu năm, thần lực vô cùng nhỏ bé cũng sẽ bảo vệ phụ nữ và trẻ em nhỏ yếu theo bản năng. Đám buôn người đúng là đáng chết, đã phá hủy biết bao nhiêu gia đình. Hơn nữa nhiều năm như vậy địa phủ đã sớm thay đổi triều đại, cho dù bọn họ đi xuống địa phủ, cũng sẽ vĩnh viễn không được siêu sinh, ngày ngày đêm đêm vĩnh viễn chịu nghiệp hỏa đốt cháy, chịu hình lăng trì cắt thịt! "Tôi đã biết, cảm ơn cô Đồ Sơn đã giải thích nghi hoặc." Trần Nhượng lễ phép nói lời cảm ơn. Đồ Sơn Cửu nhún vai: "Đừng khách sáo, đừng trách tôi không nhắc nhở các anh, các anh vẫn nên nhanh trở về đi, đừng để "lãnh đạo" phía dưới đợi đến sốt ruột." Hứa Giang Sơn sửng sốt, ngay sau đó ôm quyền với Đồ Sơn Cửu: "Cảm ơn Đồ Sơn đạo hữu nhắc nhở, chúng tôi lập tức trở về ngay." Lâm Tú Nhi đánh giá Đồ Sơn Cửu một lúc lâu, cô ấy rất thích tính cách của Đồ Sơn Cửu, vì thế cô ấy huýt sáo với cô, giống như nữ lưu manh nói: "Lâm Tú Nhi của Thần Tiêu Phái, kết bạn nhé?" Đồ Sơn Cửu quay đầu nhìn cô ấy một cái, nghiêm túc suy nghĩ một lát sau đó gật đầu nói: "Được, người bán dao chịu, Đồ Sơn Cửu, rất vui khi có thể làm bạn với cô. Nhưng mà có một chuyện quan trọng tôi phải nói trước, tôi đã có chồng sắp cưới, hơn nữa tôi không thích con gái." "..." Lâm Tú Nhi yên lặng giơ ngón tay cái với cô: "Trâu bò!" Hai người thêm phương thức liên hệ, sau đó ba người rời đi. Đồ Sơn Cửu vốn cũng muốn rời đi, nhưng bị Trương Học Phong ngăn cản. "Có việc gì sao?" Chuyện của Trình Tú Quyên phòng làm việc sẽ nói chuyện với lãnh đạo của đội cảnh sát hình sự, đường dây xấu xa kia rất nhanh sẽ bị diệt trừ, cô không biết Trương Học Phong tìm cô có việc gì. Lười phải tính, hỏi thẳng cho bớt việc. Trương Học Phong gãi đầu: "Tôi, tôi muốn lại nợ dao với cô." Anh ta không biết được lần này về Nam Thành cha già của mình có cản trở hay không, anh ta không muốn về nhà. Huống chi nhiều năm trôi qua như thế, lần nào mẹ anh ta cũng phải lén gọi cho anh ta, ông bà nội cũng lớn tuổi, lần nào cũng phải đợi anh ta nghỉ phép mới có thể đi thăm bọn họ. Đồ Sơn Cửu hiểu rõ: "Hóa ra là chuyện này, 1000 tệ." Trương Học Phong dứt khoát chuyển khoản, Đồ Sơn Cửu bấm tay tính cho anh ta. "Anh cho rằng lần này chuyển anh về Nam Thành đơn thuần là thăng chức sao? Buổi tối tan làm thì về nhà tắm rửa đi ngủ đi." Đồ Sơn Cửu nói xong xoay người rời đi. Trương Học Phong ngây người, bỗng nhiên anh ta nhớ tới một chuyện. Bắt đầu từ nửa năm trước số lần mẹ anh ta gọi điện cho anh ta thường xuyên hơn. Vốn là nửa tháng một lần, nhưng đến bây giờ ba ngày một lần. Hơn nữa khi anh ta gọi video call với mẹ mình, anh ta thường xuyên nghe thấy được có người ho khan. Bây giờ nghĩ lại có lẽ âm thanh đó là cha anh ta phát ra. "Hừ, lão già thối, nhớ mình mà không gọi điện cho mình à!" Tuy Trương Học Phong mở miệng nói như thế, nhưng ý cười trên mặt càng lúc càng xán lạn, suýt chút nữa tới tận mang tai. Anh ta cúi đầu nhìn bấm móng tay tinh xảo trong lòng bàn tay, sau đó dùng sức nắm chặt.