Chương 41: Đáng chết, tại sao lại như vậy

Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao

undefined 17-01-2026 12:00:06

Con đường tương lai của anh ta còn dài, người nào cũng không thể đảm bảo sẽ không lại gặp loại chuyện như thế nữa. Cho dù không thể tham dự, anh ta cũng phải biết tình hình cụ thể, không muốn mơ màng hồ đồ phá vụ án tử! Đồ Sơn Cửu tới khu biệt thự trước đám Hứa Giang Sơn, nhưng mà cô không lựa chọn đến nhà họ Đường, mà đi về phía một căn biệt thự ở phía Tây Nam. Biệt thự này là căn biệt thự nhỏ nhất trong tiểu khu, chỉ cao hai tầng nhưng mà sân lại rất rộng, bên trong trồng rất nhiều hoa tường vi màu đỏ, vừa nhìn qua là có thể nhìn ra chủ nhân của nơi này rất biết hưởng thụ cuộc sống. Tầm mắt của Đồ Sơn Cửu chậm rãi nhìn về phía người nữ quỷ ở cửa biệt thự. Cả người nữ quỷ trần như nhộng, trên người trải rộng vết dao, nhìn qua nhìn thấy mà ghê người. Trình Tú Quyên bình tĩnh nhìn cánh cửa màu đen và bàn tay bị bỏng rát của mình: "Đáng chết, tại sao lại như vậy, chỉ còn có ông ta, chỉ cần giết ông ta thù của chúng ta sẽ được báo, vì sao! Vì sao! Đỗ Minh ông đáng chết, tôi phải giết ông, a!" Cô ta lại nhào về phía cánh cửa lần nữa. Nhưng chỉ cần cô ta tới gần cánh cửa thì toàn thân phát run, xung quanh có ngọn lửa đang nướng lấy cô ta. Chẳng qua lúc này cô ta đã hoàn toàn đánh mất lý trí, trong mắt chỉ còn lại thù hận, cho dù hôm nay hồn phi phách tán cô ta cũng phải giết chết kẻ mặt người dạ thú kia. Đồ Sơn Cửu nhíu mày nhìn về phía cánh cửa màu đen, còn có hàng rào xung quanh, trong mắt hiện lên sắc bén. Đôi tay của Trình Tú Quyên đều sắp bị máu thuần dương (máu chó đen) luyện hóa, Đồ Sơn Cửu tiến lên kéo cô ta trở về. Trình Tú Quyên bị kéo trở về đột nhiên nhìn về phía Đồ Sơn Cửu. Đồ Sơn Cửu cũng không nói lời nào, cúi đầu vỗ một cái lên đôi tay còn đang bốc cháy của cô ta, ngọn lửa màu đen lập tức biến mất, tay của Trình Tú Quyên cũng khôi phục như lúc ban đầu. Nói thật nữ quỷ Trình Tú Quyên hơi kinh ngạc. Cô ta không phải không biết phía sau có người, Tiểu Lục đã sớm nói cho cô ta. Chẳng qua cô vẫn luôn nhìn những đóa hoa tường vi kia, cô ta cho rằng cô chỉ đơn thuần là thấy hoa đẹp, đang ngắm hoa mà thôi. Cô ta không làm hại người vô tội, cho nên không để ý tới. Nhưng mà khi cô ta bị cô kéo trở về, cô ta lập tức phản ứng kịp. Cô là người trong Huyền Môn! Khiến cô ta kinh ngạc chính là cô ta thực sự không nghĩ tới vậy mà cô giúp mình. "Vì sao cô lại giúp tôi? Không phải người giới huyền học các cô gặp quỷ là bắt à?" Đây là nhận thức của cô ta, bắt quỷ là chức trách của người trong Huyền Môn. Cho nên sau khi cô ta giết Lâm Phụng Lan và Đường Văn xong, thì dựa vào tốc độ nhanh nhất đi giết chết Đỗ Minh, nếu không có khả năng cô ta không còn cơ hội. Đồ Sơn Cửu không trả lời câu hỏi này của cô ta. Cô lấy một con dao chặt xương trong túi ra: "Nợ dao không?" Trình Tú Quyên còn chưa phản ứng kịp. Nhưng mà tuy cô ta không phản ứng kịp, nhưng mà "người khác" phản ứng kịp, nói cho cô ta nữ sinh trước mặt này chính là người bán dao chịu.