Chương 23: Anh hai đúng thật là, chuyện gì cũng tin
Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao
undefined17-01-2026 12:00:06
Trương Tuệ Tuệ cầm di động đập mui xe của anh ta, còn nghiêng đầu nhoẻn miệng cười một cách khó hiểu.
Ánh mắt đó vừa quỷ dị vừa rợn người.
Cả người Tạ Cảnh Đình dựng hết lông tơ tóc gáy lên.
"Cảnh Đình, cảnh Đình? Sao đột nhiên không nói gì nữa?"
Lúc này, lưỡi của Tạ Cảnh Đình đến run lên, một lúc sau mới có đủ sức nặn ra một câu: "Anh, mau tới cứu cái mạng chó của em, có quỷ..."
Trương Tuệ Tuệ nhìn thấy Tạ Cảnh Đình giống như thật sự bị dọa sợ, vội vàng thu liễm:
"Không phải chứ, em trai, tôi có dọa cậu đâu, cậu thật sự coi là thật à."
"Cậu làm ơn tỉnh táo một chút đi, không phải ma đều phải nửa đêm mới xuất hiện à, bây giờ mới 10 giờ lấy đâu ra ma."
Tạ Cảnh Đình: "..."
Anh ta mở cửa sổ xe, ló đầu ra bên ngoài tức giận nói: "Không phải chứ chị gái, chị có bệnh à, tôi lại không thân với chị, chị rảnh rỗi dọa tôi sợ làm gì!"
Trương Tuệ Tuệ cũng bị thuộc tính trai thẳng của anh ta làm cho bật cười: "Được rồi được rồi, rất xin lỗi được rồi chứ."
Tạ Cảnh Đình vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Anh ta đã nói rồi mà, Đồ Sơn Cửu kia chỉ nói linh tinh mà thôi.
Người bán dao chịu gì chứ, anh ta đều đã điều tra qua, chỉ là một đám người bán dao ở dân gian làm tăng thêm thân phận thần bí cho bản thân mà thôi, đều là thủ đoạn marketing, đâu thần kỳ giống như lời ông nội bọn họ nói, nói không chừng năm đó chính là mèo mù vớ phải chuột chết cũng không biết chừng!
"Anh hai đúng thật là, chuyện gì cũng tin." Tạ Cảnh Đình bất mãn lẩm bẩm một tiếng.
Bỗng nhiên xe di chuyển, Tạ Cảnh Đình ngẩn ra.
Anh ta không nhấn ga mà!
Mà lúc này anh ta vừa ngẩng đầu lên, lọt vào tầm mắt là một vùng sương trắng không biết lặng yên buông xuống từ lúc nào, bao quanh lấy xe thể thao của anh ta.
"Cách" một tiếng xe khóa lại.
Trương Tuệ Tuệ ở ngoài xe né tránh xe đang thong thả rời đi theo bản năng, ngón tay chỉ về vị trí ghế phụ, há to miệng, trên gương mặt tràn ngập hoảng sợ.
Tạ Cảnh Đình bất ngờ quay đầu theo phương hướng cô ta chỉ, thì thấy một nữ quỷ đang ngồi ở ngay bên cạnh anh ta.
Đôi mắt của người phụ nữ kia đỏ như máu, gương mặt không có chút huyết sắc nào.
Cô ta mặc chiếc sườn xám màu đỏ tươi, không giống với màu sắc ban đầu của chiếc sườn xám, giống như là bị máu nhiễm đỏ.
Cô ta lặng yên nhìn Tạ Cảnh Đình, môi đỏ khẽ mấp máy: "Em trai à, chiếc xe này của em đúng là đẹp mắt, chị đây thích, nhưng mà em trông càng đẹp hơn, chị muốn... Đều thu lấy hết."...
Trong nhà ăn của nhà cũ Tạ Thị.
Ông cụ Tạ dặn dò phòng bếp nấu mấy món ăn đặc sản của Nam Thành:
"Tiểu Cửu à, không biết khẩu vị của cháu nên ông bảo phòng bếp nấu mấy món ăn đặc sản của Nam Thành, cháu mau nếm thử xem có ăn quen hay không?"
"Vâng, cháu cảm ơn ông." Đồ Sơn Cửu thuộc kiểu trời đất bao la ăn cơm là nhất.
Từ trước tới nay cô không kén ăn, nhưng lại thích ngọt.
Món ăn đặc sản của Nam Thành đều thiên về thanh đạm, nhưng mà hương vị không tệ lắm.