Bên kia Tống Quốc Cương gọi anh ta, anh ta vội vàng trở về biệt thự tập trung vào công việc.
Tan làm sớm về nhà sớm đi!
Đồ Sơn Cửu không về nhà cũ của nhà họ Tạ, khi cô ra ngoài vẫn luôn tâm tâm niệm niệm muốn ăn lẩu, cho nên cô đã nói với ông cụ Tạ giữa trưa không trở về.
Rạng sáng Tạ Cảnh Châu về đến nhà lập tức chuyển 1000 tệ tiền thù lao qua cho cô, cộng thêm 1000 của Trương Học Phong vừa rồi, hiện giờ số dư tiền lẻ của cô đã đạt tới 2000.
Cô biết chi phí ở Nam Thành cao, nhưng không biết lại cao đến mức này.
Khi nhân viên phục vụ đưa đơn thanh toán tới, Đồ Sơn Cửu ngây ngẩn cả người.
Bởi vì một bữa lẩu như vậy, 2000 tệ của cô vậy mà không đủ!
Còn phải bù thêm 500 tệ từ tiền riêng của mình.
Cô thừa nhận sức ăn của cô hơn người bình thường nhiều, nhưng một bữa lẩu mà tận 2500 tệ, thực sự hơi đắt.
Trước đây ở Vân Thị cô xuống núi ăn lẩu, cùng lắm là ăn 900 tệ.
Đồ Sơn Cửu bĩu môi, trên gương mặt lộ ra biểu cảm thịt đau.
Như người ta hay nói thiên cơ không thể tiết lộ, nhưng người bán dao chịu bọn họ không có lúc nào là không đang tiết lộ thiên cơ.
Đối với người nhà Đồ Sơn bọn họ, không sống thọ mới là chuyện bình thường, phàm là người có thể trường thọ, mệnh cách nhất định là kèm theo chút ngũ tệ tam khuyết.
Mà cô nói ông nội cô có thể cười sống đến cuối cùng cũng rất không dễ dàng, trên thực tế chính là "nghèo" không dễ dàng.
Cho nên cô sống cùng với ông nội cô, đương nhiên cũng rất nghèo khó.
Cũng may cô kế thừa tất cả sổ sách cả đời của ông nội và những sổ sách của tổ tiên, cô xem qua gom lại, trên sổ trắng có rất nhiều người đều ở Nam Thành, cộng thêm dựa vào tiên đoán lúc trước hiện giờ bọn họ đều lăn lộn không tệ lắm.
Nam Thành là thành phố rộng lớn, đương nhiên chi tiêu cũng cao hơn Vân Thị mấy lần.
Tối đó ông nội còn nói bảo cô đừng quên tự mình đi "thu" chút của hồi môn cho mình, đừng đợi đến khi xuất giá quá keo kiệt.
Xem ra cô phải dành thời gian đi thu sổ nợ mới được.
Nhân viên phục vụ Ninh Hạo đứng bên cạnh thay đổi vẻ mặt cũng quá rõ ràng.
Từ lúc mới đầu kinh diễm diện mạo của Đồ Sơn Cửu chuẩn bị mưu tính gì đó, sau đó khiếp sợ vậy mà một mình Đồ Sơn Cửu gọi tận 10 đĩa thịt dê cuốn và một bàn đồ ăn khác, lại tới cô nhìn thấy hóa đơn thanh toán lộ ra vẻ mặt thịt đau, anh ta lập tức trở nên khinh bỉ, khóe miệng còn nhếch lên độ cong trào phúng.
Anh ta nghĩ thầm, đây là đồ nhà quê ăn khỏe từ đâu ra vậy?
Ăn khỏe thì ăn khỏe đi, còn có dáng vẻ chưa hiểu việc đời, cô không biết tiệm lẩu nhà này là tiệm lẩu nổi tiếng nhất trên mạng sao?
May mắn mình còn chưa thực thi hành động, nữ sinh xinh đẹp có ngàn ngàn vạn vạn, không có tiền cho anh ta tiêu thì khó khiến anh ta ra tay, anh ta không muốn lãng phí thời gian.
Đồ Sơn Cửu đang suy nghĩ, đương nhiên không chú ý tới biểu cảm của Ninh Hạo khi nhìn cô.
"Bốp", âm thanh máy tính bảng đặt mạnh lên trên bàn kéo Đồ Sơn Cửu hoàn hồn.
Suy nghĩ bị cắt ngang, cô khó hiểu nâng mắt lên nhìn.
Chỉ thấy nhân viên phục vụ đứng bên cạnh mình trợn trắng mắt, giọng điệu có chút trào phúng nói:
"Vị tiểu thư này, 2580 tệ cô muốn chi trả thế nào? Trong tiệm chúng tôi không tiếp nhận trả tiền theo kỳ, bên ngoài còn có người đang đợi bàn, làm phiền cô mau chóng trả tiền có được không?"