Chương 2: Một con dao, một lời tiên tri, chỉ cho chịu nợ chứ không bán

Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao

undefined 17-01-2026 12:00:07

Nhưng cô lại không thể chọn cả hai loại này được. Đến Nam Thành rồi, có xác suất lớn cô sẽ không về lại Vân Thị nữa nên hiển nhiên không thể ký gửi tạm thời được rồi. Còn bỏ nó lại càng không có khả năng hơn. Người bán dao chịu không có khả năng ném dao của mình đi. Không sai, Đồ Sơn Cửu là một người bán dao chịu. Một con dao, một lời tiên tri, chỉ cho chịu nợ chứ không bán, lời tiên tri thành hiện thực cũng là ngày cô thu thù lao. Trước mắt, cây kéo này của cô ngoại trừ cho chịu nợ ngay tại chỗ thì không còn cách nào khác. Người xếp hàng đằng sau cô đã đợi đến hơi mất kiên nhẫn, tiếng thúc giục và bất mãn dần dần lớn hơn. Nhân viên an ninh ra hiệu cho cảnh sát ở bên cạnh dẫn người đi trước, đừng làm lỡ thời gian của những hành khách khác. "Xin lỗi, đợi một lát, tôi sẽ xong ngay thôi." Cô liếc mắt nhìn một vòng, cuối cùng tầm nhìn khóa chặt vào một người đàn ông mặc đồ bò ở cách đó vài bước. Người đàn ông đó thoạt nhìn mới hơn ba mươi, ánh mắt sắc bén như chim ưng, trên tai đeo một chiếc tai nghe màu đen, thi thoảng lại nhìn quanh. Đồ Sơn Cửu bước về phía anh ta dưới ánh nhìn chằm chằm của mọi người. Người đàn ông liếc qua khóe mắt thấy cô bước tới, biểu cảm trên gương mặt hơi thay đổi. Đồ Sơn Cửu dừng lại cách anh ta hơn hai mét, quai hàm hơi cử động, cây kẹo bị cô dùng sức cắn vỡ. "Chào chú, mua dao chịu không? Một con dao, một lời tiên tri, lời tiên tri ứng nghiệm lại trả thù lao sau là được." Trương Học Phong nhíu mày. Bán dao chịu? Lời tiên tri? E rằng nữ sinh này muốn xử lý cây kéo của mình cho nên mới bịa ra lời nói dối này. Nghĩ anh ta không để ý đến chuyện đã diễn ra ở bên đó hay sao? Cô gái này thoạt nhìn vô cùng thần bí, trông không được bình thường cho lắm. Trương Học Phong liếc mắt nhìn nhân viên công tác của bộ phận an ninh ở cách đó không xa, lẽ nào bọn họ không định qua đây xử lý sao? Bỏ đi, chung quy lại cũng không cùng bộ phận, bây giờ anh ta cũng không tiện nói gì cả. Anh ta từ chối thẳng thừng: "Không cần." Đồ Sơn Cửu đối diện với tầm mắt của anh ta, khẳng định chắc nịch: "Chú cần, bởi vì các chú bị cô ta chơi rồi." Nghe thế, Trương Học Phong sững sờ một lúc sau đó híp mắt lại, làm sao cô biết được? "Cô có ý gì? Có phải cô đã biết được manh mối gì rồi không?" Lần này, Đồ Sơn Cửu lại không nói gì nữa. Ý tứ đã rất rõ ràng, nếu như anh không mua chịu dao của tôi thì tôi sẽ không nói tiếp nữa. Trương Học Phong hơi chần chừ, có hơi bán tín bán nghi.