Mặc dù Vương thị chưa được nếm thử cháo và bánh bao do Cố Nhân làm nhưng vào lúc này, bà rất tin tưởng vào tay nghề của nàng.
Hơn thế nữa, trong hai ngày qua bà tự thấy mình không làm được gì. Buổi sáng thấy Cố Nhân gói có vẻ khá dễ nên bà cũng muốn thử sức.
Nhưng khi bà bắt đầu gói hoành thánh, chúng lại không giống như khi Cố Nhân làm. Bà gói không chỉ chậm mà còn không đẹp mắt.
Nếu hoành thánh của bà được đặt cùng với những chiếc bánh bao hoàn hảo như vàng bạc do Cố Nhân gói thì vẻ ngoài của chúng quả là khác biệt một trời một vực.
Việc ăn uống không chỉ quan trọng về hương vị mà còn về màu sắc và hình thức. Dù sao cũng chỉ bán để kiếm tiền nhưng khi nhìn những chiếc bánh hoàn hảo như những viên ngọc do Cố Nhân gói trước đó, Vương thị cũng ngại ngùng không muốn bán những chiếc bánh do chính mình gói cho người khác ăn.
Ý tưởng bán cháo và bánh bao khá hay. Cháo nấu xong có thể để trong nồi, bánh bao có thể gói sẵn rồi hấp trong nồi hấp và bà sẽ có thể giúp một phần sức lực bằng việc phụ trách bán cháo và bánh bao.
Khi thấy Vương thị đang định ra ngoài đi mua nguyên liệu, Cố Nhân lập tức kéo bà lại và khuyên: "Nương cứ đi ngủ một lát trước đi, chúng ta ăn trưa xong rồi cùng nhau đi mua cũng chưa muộn."
Vương thị lo lắng cả buổi sáng cũng không thấy mệt. Vậy mà giờ đây khi vừa được thư giãn, mí mắt lập tức trĩu nặng.
Bà không thể chống lại cơn buồn ngủ vừa ập tới, bèn vừa đi về buồng vừa nói: "Vậy con cũng đi nghỉ ngơi đi, đến giờ ăn trưa thì gọi ta dậy. Đồ đạc cũng đừng động vào, đợi ta dậy ta sẽ dọn dẹp sau."
Chờ cho Vương thị đi về phòng, Cố Nhân ngồi một lát thì thấy đỡ hơn, nàng bắt đầu dọn dẹp đồ đạc bày bán.
Lúc này, mặt trời đã lên cao ba sào, đến giờ chuẩn bị bữa trưa.
Trong cái nồi to ở nhà còn lại một ít canh cá. Cố Nhân đi ra đầu ngõ mua thêm hai miếng đầu phụ, định bụng sẽ làm món canh cá nấu với đậu phụ.
Sau khi làm xong mọi việc, Cố Nhân mới nhớ ra là cả buổi trưa không thấy bóng dáng Tiểu Vũ An đâu.
Nhìn vào trong nhà, hóa ra cậu bé không có ở nhà.
Từ trước tới nay cậu bé vốn ngoan ngoãn, lúc trước ở quê cũng không hay đi cùng với đám trẻ cùng trang lứa mà trèo cây, leo núi nên Cố Nhân đoán cậu bé đang ở bên nhà hàng xóm.
Đúng lúc nồi canh sôi, Cố Nhân múc một tô to rồi bưng sang nhà hàng xóm.
Từ ngày hôm đó, Hứa thị mỗi khi thức dậy đều ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng như có như không tỏa ra từ nhà bên cạnh. Nghĩ đến bộ dạng chỉ có hai bàn tay trắng nhưng vẫn hùng hồn của Vương thị hôm qua, Hứa thị càng tức giận. Sáng sớm hôm sau, bà ấy đã đi qua gõ cửa nhà bên cạnh.
Cánh cửa gỗ được mở ra nhưng người mở cửa không phải Vương thị mà lại là Tiểu Vũ An.
Tiểu Vũ An dụi mắt, hỏi bằng chất giọng của trẻ con miệng còn hơi sữa: "Thẩm tới tìm nương con sao? Nương con đã cùng tẩu tẩu đi ra ngoài bến tàu bán hàng rồi."
"Cái con quỷ này, đã sống đến ngần này tuổi rồi mà vẫn không sửa được cái tật nóng vội. Hôm qua mới tới hỏi chuyện ta mà hôm nay đã đi làm rồi. Việc buôn bán đâu có dễ dàng như vậy? Đừng có đến lúc lỗ vốn lại quay ra trách móc ta." Hứa thị lẩm bẩm, than thở về Vương thị vài câu, lại nhìn thấy Tiểu Vũ An chân mang dép lê, quần áo chưa kịp mặc chỉnh tề đã chạy ra mở cửa cho mình, lòng bà mềm nhũn, dịu dàng hỏi: "Đứa bé ngoan, ta đã đánh thức con à? Đừng giận ta nhé."
Tiểu Vũ An cười ngại ngùng, nói: "Không sao đâu thẩm, bình thường con cũng dậy vào giờ này mà. Chỉ là hôm nay nương và tẩu tẩu đi vắng, nhà không có ai nên con mới ngủ muộn một chút."