Chương 27

Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng

Cốt Sinh Mê 26-01-2026 23:01:55

Nghe lời này của ông ta, cuối cùng Vương Đại Phú cũng bình tĩnh lại nhưng vẫn còn lo lắng, nói: "Vậy ý của tiểu muội là gì? Muốn ở lại trong nhà của chúng ta sao?" Trâu thị gật đầu: "Lúc ấy nàng ta cũng không tỏ rõ thái độ, vừa quay đầu đã cùng nhi tức phụ gian xảo kia của nàng ta cầm đồ vật rời khỏi. Xem ra là muốn ở lại." "Tuyệt đối không thể để cho bọn họ ở lại Hàn Sơn trấn, càng không thể ở lại nhà chúng ta!" Vương Đại Phú vỗ cái bàn: "Lão Nhị tức phụ, ngươi mau nghĩ cách đi." Vương thị cầm phong thư Vương lão gia tử tự tay viết trong tay, Trâu thị cũng không ngờ mọi chuyện sẽ phát triển đến bước này, trong lúc nhất thời cũng không nghĩ được cách gì. "Đại ca đừng vội, cũng chỉ là một gian phòng ở mà thôi. Hiện nay bọn họ ở nhà chúng ta, chờ đêm khuya vắng lặng sai hạ nhân đi tìm phong thư kia hủy bỏ là xong. Đến lúc đó lại trở thành bọn họ chỉ nói miệng mà không có bằng chứng, chúng ta không cần để ý tới là được." Vương Đại Quý nói xong thì mỉm cười: "Sau đó chúng ta sẽ đuổi bọn họ ra phủ, hiện tại bên ngoài rối loạn, nhóm người tiểu muội lại là cô nhi quả phụ, ở bên ngoài bị bọn bắt cóc bắt đi hoặc là bị lưu manh bắt nạt đều không liên quan đến chúng ta." "Vậy, như vậy không tốt lắm nhỉ?" Vương Đại Phú do dự: "Rốt cuộc là ruột thịt cùng mẫu thân, cũng không thể quá đáng như vậy được." Vương Đại Quý và Trâu thị liếc nhìn nhau, ánh mắt của hai người đều lộ ra sự khinh bỉ đối với lòng dạ đàn bà của Vương Đại Phú. "Chuyện đó nói sau." Vương Đại Quý nói: "Dù sao cũng phải hủy lá thư đó trước đã. Tiểu muội nếu là người biết điều, đến lúc đó chúng ta cho nàng ta một chút ngân lượng để bọn họ đi nơi khác kiếm ăn." Mấy người đang thương lượng, người gác cổng đến thông truyền rằng Vương thị lại đến nữa. "Đứa muội tử này thật sự ma quỷ đầu thai mà, không cho người ta thở một hơi." Trâu thị cũng hơi không kiên nhẫn, nhưng vẫn là sai người dẫn khách vào. Không bao lâu, một đoàn người gồm bốn năm lão giả tầm tám mươi tuổi trở lên chống gậy run rẩy tiến vào. Lúc này nhóm người Vương Đại Phú cũng không ngồi yên, đều đứng dậy hành lễ. "Sao vài vị thúc bá lại đột nhiên đến đây thế? Sao không báo trước để chúng ta tự mình ra đón." Vương thị đứng ở phía sau lão giả đi đầu hé mặt ra: "Đương nhiên là ta mời đến rồi." Vương Đại Phú cười gượng hai tiếng: "Ta và Nhị ca của muội mới từ bên ngoài trở về. Nghe nói tiểu muội trở về, đang muốn tìm ngươi nói chuyện đây. Sao ngươi lại mời vài vị thúc bá tới đây đột ngột vậy?" Vương thị nhìn dáng vẻ ngoài cười nhưng trong không cười kia của ông ta thì muốn ói, cũng giả vờ cười theo, nói: "Không ngờ Đại ca Nhị ca chỉ mới biết được ta trở về à? Ta còn tưởng đêm qua hai người cũng cùng nhận được tin chung với hai lão tẩu tử đấy." Vương Đại Phú bị lời này của bà làm cho xấu hổ. Tất nhiên là huynh đệ bọn họ đã nhận được tin từ đêm qua, chỉ là đầu tiên là chưa xác định, thứ hai là nghĩ Vương thị làm nông phụ nhiều năm như vậy, lại nhiều năm cũng chưa quay về sẽ rất dễ dối gạt, nên chỉ để cho Triệu thị và Trâu thị ra mặt. Từ nhỏ Vương thị đã rất hiểu về thói quen và tính tình của hai ca ca, vừa thấy sắc mặt mất tự nhiên của bọn họ là biết ngay hai người đang nói dối! "Mời vài vị thúc bá ngồi." Vương Đại Quý giả vờ cười mời mọi người ngồi xuống: "Tiểu muội từ bên ngoài trở về tuy là một chuyện cực vui, nhưng cũng không đến mức phải làm phiền vài vị thúc bá ra mặt. Hôm nay vài vị thúc bá đến đây là vì cái gì?" Lão giả đi đầu là đường ca của Vương lão gia tử, cũng là tộc trưởng trong tộc hiện nay.