Chương 40

Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng

Cốt Sinh Mê 26-01-2026 23:01:54

Trong lòng Vương thị hối hận một hồi, đáng lẽ bà nên hỏi qua giá thuốc trước khi mua những thứ khác, dù sao thuốc không thể tiết kiệm, còn những cái khác thì có thể bớt đi một chút, giống như bà nghĩ rời nhà chỉ cần mang theo một cái giường, khi ở quán trọ thì mọi người ngủ chung một giường, sau này trong nhà có vài người phải ngủ riêng, kiểu gì cũng phải mua thêm hai cái giường nữa. Bây giờ phải suy nghĩ xem phải tiêu số tiền đó vào đâu? Bà chỉ cần mua một chiếc giường mới cho Cố Nhân bệnh nặng mới khỏi và một chiếc giường cũ cho nhi tử ngủ, còn bà thì nằm chung với bọn họ, hoặc là may thêm mấy bộ y phục lành lặn là xong phải không? Bà cũng bỏ ra mười văn tiền mua một bình rượu gạo, muốn chúc mừng một phen sau khi cả nhà đã ổn định chỗ ở. Nhi tức không thích uống rượu, tiểu nhi tử chưa tới tuổi có thể uống rượu, nói tới nói lui vẫn bà thèm nên muốn uống. Vương thị tự tát mạnh vào miệng mình một cái. Nửa thân thể đã xuống mồ rồi mà còn thèm như thế, nên đánh! Ngay khi bà đang hối hận thì bên cạnh đột nhiên có tiếng cười nhạo vang dội truyền đến. Vương thị quay lại nhìn thì thấy hai phụ nhân trẻ tuổi y phục phú quý đang che miệng cười nhìn mình. Trông bọn họ có vẻ quen mặt nhưng bà tạm thời chưa nhận ra, sau khi hai bên nhìn nhau, đối phương lại mở miệng trước: "Không ngờ lại gặp được cô mẫu ở tiệm thuốc." Vương thị cẩn thận nhớ lại, lúc này mới nhận ra hai người trước mắt này là nhi tức của nhị tẩu Trâu thị. "Là các ngươi." Vương thị lạnh nhạt gật đầu xem như là chào hỏi. Không ngờ đối phương không tránh, ngược lại còn tiến lên một bước bắt chuyện với Vương thị. Người cao hơn mỉm cười nói: "Cô mẫu đến đây mua thuốc cho biểu đệ muội sao?" Mặc dù tâm trạng của Vương thị đang không tốt, rất mất kiên nhẫn, nhưng dù sao họ cũng là vãn bối nhà mẹ đẻ nên bà vẫn đáp: "Đúng vậy, nhi tức nhà ta vừa sinh bệnh nặng, đại phu dặn phải uống thuốc bổ." Bà tự hỏi rõ là mình không nói sai cái gì, nhưng không biết vì sao, hai nàng dâu này nghe xong lại cùng nhau cười khanh khách. Một người nói: "Cô mẫu thật sự là người có tâm địa Bồ Tát, thuốc đắt mấy lần bình thường này nói mua là mua ngay cho nhi tức, người nào không biết còn tưởng nhà cô mẫu giàu lắm đấy." Một người khác nói: "Tẩu tẩu đừng quên trước đó cô mẫu mới nhận được hai mươi lượng bạc từ chúng ta chứ, chẳng phải bây giờ đang tài đại khí thô lắm sao? Hai mươi lượng kia cũng là một khoản không nhỏ, đừng để tiêu hết bạc uống thuốc lại tìm đến nhà chúng ta." Bây giờ Vương thị mới hiểu hai người này tới đây không phải để chào hỏi, mà là đến gây hấn với mình! Trâu thị là người khôn khéo, chọn được hai nhi tức cũng sắc sảo không kém. Căn nhà do Nhị lão Vương gia để lại cho Vương thị đã bị nhà hai nàng ta chiếm giữ, sau khi đổi thành hai mươi lượng bạc, Vương Đại Phú đã đổ phần nhiều hơn lên đầu nhị phòng, để nhị phòng bọn họ xì ra mười lăm lượng. Bởi vì việc này mà người của hai phòng cãi nhau rất lâu, trong lòng Trâu thị không thoải mái nên bắt hai nhi tức ra bạc. Mặc dù hai người bọn họ gả vào Vương gia rất nhiều năm, nhưng Trâu thị làm người khôn khéo lại keo kiệt, về cơ bản các nàng không có nhiều vốn riêng, nên chỉ có thể lấy tiền từ của hồi môn ra để bù đắp. Bởi vì chuyện này nên các nàng mới ghi thù Vương thị và Cố Nhân, thỉnh thoảng gặp Vương thị ở một mình, lúc này mới tận lực quở trách. Vương thị đã từng chịu loại thua thiệt có vẻ nho nhã này dưới tay Trâu thị, nghĩ Cố Nhân không ở đây nên không có ai trợ công cho mình, có lẽ bà sẽ không nói lại hai người này nên không muốn để ý tới các nàng.